Vào ngày hôm nay, 23/7, trailer đầu tiên của Saw VII đã ra mắt. Sau khi xem artwork, motion poster và hình ảnh đầu tiên, đoạn trailer này làm bùng cháy niềm đam mê Saw trong tui, vì tui dù sao cũng là fan của series này. Sau khi phần 4-5 quá tệ, phần 6 đã quay trở lại quỹ đạo “hay ho” mà Saw đã làm được trong 3 phần đầu, do vậy, tui khá có hy vọng với phần 7 này.


Amelie là một con người như vậy. Không phải vô tình khi Jean Pierre Jeunet chọn bài hát buồn nhất soundtrack để lồng vào đoạn giới thiệu Amelie, càng không vô tình khi chọn bản piano thê lương để mô tả cảm xúc của Amelie ở cuối phim. Comptine D’un Autre Ete L’apres Midi là một bản nhạc thật lạ lùng, khi nghe thô thì êm ái, chậm rãi, buồn, khi lồng vào Amelie thì thật lãng mạn và đậm chất Pháp, khi lồng vào Goodbye Lenin thì tạo cảm giác yên bình. Amelie là một nhân vật cô đơn và hình ảnh của cô cứ như vậy trong gần hết chiều dài phim. Đoạn phim mô tả tinh tế sự cô đơn của Amelie nằm gọn trong 2 phút, khi Amelie trở về nhà và làm bánh. Vừa làm bánh, cô vừa nghĩ tới Nino đang đội mưa tới nhà cô, tay nhẹ nhàng vuốt tấm mành, nhưng khi quay lại, đó chỉ là con mèo hàng ngày vẫn chơi đùa cùng cô. Và Amelie khóc. “Sống với mèo” từ xưa tới nay như là một sự ám chỉ tới những người thất bại cô đơn và Amelie khóc khi nghĩ mình không tới được với người mình yêu. Nỗi thương cảm lớn dần với cảnh Amelie nghe điện thoại từ người họa sĩ láng giềng. Khi nghe tiếng chuông, cô giật thót mình và đi tìm chiếc điện thoại đang vùi sâu giữa đống gối ôm. Lúc đó, tôi mới chợt nhận ra là Amelie chưa từng gọi điện trong nhà mình, như thể cô chưa từng nghe điện thoại từ bất kỳ ai. Nó không thực tế, nhưng a daydreamer can dream mà.

Vốn là người dõi theo Kick-Ass từ ngày nó release đoạn teaser đầu tiên tới nay, tui phải công nhận rằng bộ phim này sẽ “phá vỡ hình ảnh siêu anh hùng”, dù phá tan tành hay rạ nứt xíu xíu thì nó cũng sẽ phá. Sau khi Watchmen phỉ nhổ thành công hình tượng siêu anh hùng (mọi người nên vô đây mà đọc bài viết ngon lành của anh Si về đề tài này), thì Kick-Ass sẽ còn ghê gớm hơn. Thay vào đó, bộ phim cổ súy một hình mẫu anh hùng mới thực tế hơn, ít sức mạnh hơn, nhưng trách nhiệm với cuộc sống thì luôn luôn có. “With no power, comes no responsibility. Except, that isn’t true.”



