Winds of September

Tôi cho rằng, nếu như You’re the Apple of My Eyes đã đưa bạn tới những sắc màu hồng “sến” của tuổi học trò, thì nên có những bộ phim tăm tối hơn để tạo ra sự cân bằng. Nếu được gọi tên một màu cho mảng phim học đường, tôi gọi phim học đường Nhật Bản nhuốm màu đen, phim Hàn Quốc có màu vàng, phim Trung Quốc có màu đỏ, phim Thái Lan có màu xanh và phim Đài Loan có màu hồng. (phim Việt Nam thì là màu cám lợn). Nhưng thật hay, trong cái khoảng màu hồng của Đài Loan vẫn nổi lên một màu xanh da trời tươi mát của Winds of September, bộ phim đầu tay của đạo diễn Lâm Thư Vũ (phim mới nhất là Starry Starry Night).

Nội dung của Winds of September xoay xung quanh câu chuyện về 9 nam nữ học sinh trung học, (7 nam, 2 nữ). Sự yêu thích bóng chày đã đưa họ đến với nhau, nhưng đây cũng là một khoảng thời gian nhạy cảm nhất khi bước vào giai đoạn trưởng thành, nơi ngập tràn sự nghi hoặc và bán đứng, giữa bao lực và tình dục, tình bạn thuần khiết và tình yêu chớm nở. Winds of September có thể coi là phiên bản trưởng thành hơn so với You’re Apple of My Eyes, khi nó dám đề cập tới nhiều vấn đề hơn của cuộc sống học trò: tình yêu, tình bạn, tình dục, tình thầy trò, gia đình tan vỡ, huynh đệ tương tàn, thần tượng sụp đổ, lòng chung thuỷ bị thử thách, sự dối trá bị bóc mẽ… Và từ đó, từng bạn trẻ lớn lên nhờ những trải nghiệm có vui có buồn ấy. Mình xúc động khi xem Winds of September vì thấy nó giống với cuộc sống học sinh của mình, theo một cách chân quê và trong trẻo chứ không quá áp đặt như Apple.

Winds of September có một dàn diễn viên có khả năng đầy ấn tượng, sử dụng âm nhạc hay, quay phim độc đáo. Tuy nhiên, cái kết buồn của Winds có lẽ là điều không ai mong muốn nhất và là điều khiến mình ngại xem lại bộ phim, giống như một bộ phim học đường Nhật khác là All About Lily Chou-Chou. Ai cũng muốn một cái kết hạnh phúc, nhất là khi đó là điều gắn với tuổi trẻ của mình. Cửu Bá Đao đã lấy môtip của Winds và ghép một cái kết tươi sáng hơn, rồi gọi là You’re Apple of My Eyes. Nhưng dù có buồn, đoạn nhạc ở cuối phim sẵn sàng lấy đi nước mắt của nhưng con người ưa hoài niệm. Nếu bạn muốn xem một phim vào mùa phượng nở, chia tay, thì đây là một bộ phim phải xem.

Mời bạn xem một số hình ảnh trong phim. Rất nhí nhố và tươi tắn, nhưng đầy ưu tư. Tôi không hiểu đến bao giờ Việt Nam mới có một bộ phim như vậy.

Read More

Nam Thành - Con người hay con ngựa?

Khi được nhà báo hỏi về cảm nghĩ của anh khi bộ phim “Bẫy cấp 3” vừa bị cấm, Nam Thành đã nói như thế là “cũng may” vì “không lo mất hình tượng của mình”. Thật buồn khi có người nói như vậy về một phần mồ hôi công sức của mình.

Nguyên văn câu nói của anh chàng là: “Khi biết phim bị cấm, tôi hụt hẫng, nhưng không nhiều. Tôi nghĩ lại và thấy rằng, bộ phim không được chiếu có khi lại là điều may. Tôi đang xây dựng cho mình hình ảnh một thanh niên chững chạc, không scandal nhưng nếu phim ra, có thể vai diễn sẽ làm ảnh hưởng tới cách nhìn nhận của mọi người. Câu chuyện này có lẽ giống với “Tái ông thất mã”. Đại ý, trong cái rủi lại có cái may!

Thế là, tôi quyết định đọc lại truyện “Tái ông thất mã”. “Một ông lão có nuôi một con ngựa. Một hôm, con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão. Ông lão rất bình tĩnh nói: “Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi”. Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ. Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây. Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: “Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.” Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền…”

Không hiểu, khi nhắc tới câu chuyện “Tái ông thất mã” thì Nam Thành là ông già hay là con ngựa, khi anh “mất” nhiều hơn là “có” với phát ngôn này. Nam Thành mới bước qua diễn xuất không lâu, trong tay chỉ có vẻn vẹn hành trang 2 bộ phim truyền hình và 1 bộ phim điện ảnh. Nhưng, sau sự kiện lần này, rất có thể sự nghiệp điện ảnh của anh sẽ bị chấm dứt bởi chẳng có đạo diễn nào còn “dám” mời anh vào làm phim, để rồi sau đó bị anh chê bai trên báo chí nữa rồi. Âu cũng là bài học cho một số diễn viên trẻ quá bốc đồng: Hãy cố gắng uốn lưỡi bảy lần trước khi nghĩ. Và nếu thế chưa đủ, hãy ngậm miệng lại và đừng phát ngôn ra thêm những câu nói ấu trĩ.

Sự thực thì trên thế giới đã có nhiều trường hợp diễn viên sau khi đóng xong phim đã “trở mặt” và nói xấu chính đoàn phim như trường hợp Megan Fox với phim “Transformers”, hay diễn viên Katherine Heigl với đoàn phim “Knocked Up”. Tuy nhiên, sau những phát ngôn mạnh miệng này, sự nghiệp của họ đã tàn lụi nhanh trông thấy. Sau khi được nâng đỡ lên các “bom tấn”, chỉ vì dám nói xấu Michael Bay, bây giờ Megan Fox chỉ được tham gia các bộ phim làng nhàng ở các studio nhỏ, trong các vai chỉ cần khoe vòng 1, chứ không cần khả năng diễn xuất. Đó chính là cái giá phải trả cho sự “ăn cháo đá bát” rất đáng trách này.

+ Trong khi đó, vào ngày hôm nay, Biển Đông dập dìu tàu chiến, cháy lớn xảy ra ở nhiều nơi, dân hỗn loạn cướp 25 tấn măng cụt, Hồng Hà bị bắt bán dâm với giá 1000 USD/1shot.

Dành cho tháng Sáu

2012 có thể coi là một năm của những tân binh điện ảnh Việt. Ngay sau khi Lê Văn Kiệt mở màn bằng bộ phim Ngôi nhà trong hẻm, đạo diễn Nguyễn Đức Minh cũng đã gây tiếng vang lớn bằng một bộ phim tâm lý tình cảm đầy chất thơ mang tên Chạm. Và trong tháng 5 này, một đạo diễn trẻ khác cũng đã có một sự ra mắt không quá hào nhoáng nhưng đầy ấn tượng: Nguyễn Hữu Tuấn cùng bộ phim học đường Dành cho tháng Sáu.

Read More