Tâm sự của kẻ ghét mưa

  • September,12th,2011 at 10:57 PM

Bài viết dành tặng cho những ai thích trời mưa…

Trời lại bắt đầu mưa. Mấy ngày rồi cứ đến chiều là mưa. Trời thu gom các mảnh mây đen từ khắp nơi về, cứ một đám mây đen đi qua là một áng mây xanh, rồi lại là một đám mây đen cứ bay về phía chân trời, dồn ứ lại, đen kịt như mái tóc. Trời bắt đầu có lốc. Những cơn gió lúc đầu nhẹ về sau mạnh thổi qua người, thốc vào kẽ tai, mi mắt, trời hè mà cứ thấy lành lạnh, trái ngược với cái nóng bỏng mấy tiếng trước. Và rồi trời có lốc. Từng cơn lốc cuốn chân con người lại, đem về điểm bắt đầu, con người cố gò lưng, đạp phăng gió thốc mà đi tới, chậm chạp từng bước, để rồi khi cơn lốc qua đi, lại băng băng đi lên, khi cơ lốc xoắn tới, lại oắn mình nhưng vẫn bước tới phía trước. Lốc hung bạo. Lốc thổi nay những hạt cát nhỏ xíu, hàng nghìn, hàng tỷ hạt, quất vào mặt, vào chân người, cứ như đổ hàng nghìn mũi tên li ti, làm rát mặt người. Cả cơn gió lốc lẫn cát bụi đổ sập xuống con người, gây ra cảm giác chán chường và khó chịu. Nhưng con người vẫn bước tới, bên tai vẫn là gió thét và lớp quần áo bên ngoài thì bị những cây kim găm sâu, trên mắt bắt đầu có những hạt nước trời. Con người vẫn đi về phía trước, người đi nhanh, người đi chậm, người đến sớm, người đến muộn, người thành công, người thất bại, bên tai vẫn là gió rít và những vật cản đường.

Trời mưa rồi. Hạt mưa nặng như hòn bi, to hơn hạt thóc tràn sâu vào mắt mũi, tai, mồm con người. Con người phủ ra ngoài một lớp áo mưa dày. Giữa thiên la địa võng, mưa trên trời, gió ngang mặt, cát bốc dưới đất lên, con người có thể tự bảo vệ mình và bước về phía trước xa xăm. Dù biết rằng phía trước vẫn là cơn mưa lốc, vẫn là những khó khăn, nhưng họ vẫn có thể vui vẻ khi quay mặt lại xem chặng đường vừa trải qua.

Con người cứ thế đi trong mưa, gió, lốc, cát.
Và tôi cũng là một trong những con người đó. Tôi cô độc.

10/5/2006

Đoạn văn này tôi đã viết cách đây 5 năm và khi đọc lại, tôi tự thấy những lỗi khó kiểm soát của một thời viết chỉ theo cái đầu còn non nớt. Nhưng khi đọc lại và nhớ lại cái cảm xúc trong ngày mưa đó, tôi vẫn thấy một chút bản thân còn hiện hữu trong ngày hôm nay. Cảm giác cô đơn lại nổi lên. Và cứ khi mưa, là tôi lại thấy buồn. Đó là lý do tôi rất ghét mưa.

Bất cứ khi nào thấy mưa, tôi lại thấy buồn. Dù đó là thực, hay trong phim, hay đọc truyện, hay ai đó nhắc tới. Bất cứ lúc nào. Chỉ có điều muốn nói ra hay không mà thôi, như trong cuốn sách “Tâm sự của kẻ cô đơn” đã nói: “Ai cũng là người cô đơn. Chỉ có điều họ có dám nói ra mà không.” Đó là cảm xúc và chẳng ai cắt nghĩa nổi, nó cứ tự đến thôi. (đừng cố công tìm cuốn sách kia nhé, tôi bịa ra để cho bài viết mang tính bác học hơn thôi -,-)

Hôm nay Trung Thu. Trời mưa và tôi không nhìn thấy trăng đâu. Lâu lắm rồi mới có một Trung Thu không nhìn thấy Trăng. Đi trời mưa và chẳng thèm mặc áo mưa. Đó không phải là không bảo vệ sức khoẻ của mình, đó là hành động phản kháng của những kẻ ghét mưa.

Mong vài ngày nữa trời không còn mưa…

  • 4 notes
  • Share on Facebook

Comments Box

  • Write your comment here !

Profile

Be a friend of RWO

Ahoy

My name is Trung, call me Rwo. I'm a young Vietnamese journalist, monster blogger. Living in Hanoi. Love movies, graphics, classical music and every beauties.



Đây là nơi mình blogging một cách nghiêm túc về điện ảnh, nghệ thuật và cuộc sống. Nếu bạn thích đọc các suy nghĩ vụn vặt hơn của mình thì các bạn có thể tới với FRwo.

Mọi bài viết trong Rworks.Org đều là do mình viết, nguyên bản. Xin vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn copy nội dung từ blog này. Cám ơn bạn đã ghé thăm.

Ahoy

Recent Comments

....................................

Ahoy

Blog đã có lượt người xem, và hiện tại đang có người ở đây.

Bạn có thể đọc blog của mình bằng cách cập nhật RSS tại đây: Feed Rss

Nếu bạn muốn tra cứu một vấn đề gì đó, hãy gõ từ bạn muốn tìm rồi nhấn Search