Hồi đầu tuần này, tui tự hứa với mình là cứ tối về sẽ xem một phim mới để giải toả căng thẳng ở văn phòng. Nhưng cuối cùng, cả tuần tui chỉ xem được có 2 bộ phim. Chuyến thăm trường Ngoại Giao đã làm thui chột phần nào nhiệt thành của tui ở tuần này và khiến chứng trầm cảm cố hữu tái phát. Những lúc thế này, tui chỉ muốn viết ra toàn bộ cảm xúc của mình, nhưng bây giờ thì cố kìm lại để hành sự khác vậy. Trong lúc né tránh chủ đề chính, tui mời mọi người liếc qua mấy bài review ngắn của tui về 2 phim tui xem được trong tuần này, cắt ra từ bài review dài hơn đã gửi đăng báo kiếm cơm:) Dạo này tui ít có thời gian (và tiền bạc) đi coi rạp, nhưng bù lại thấy tự hào vì mình được xem toàn phim hay.

Melancholia: ★★★★★

Là bộ phim mới nhất và dễ xem nhất của Lars von Trier, Melancholia đem tới một chủ đề hot - ngày tận thế, theo một cảm quan rất riêng của von Trier. Không có những công trình đổ sụp tan hoang, không có những đoàn người hoảng loạn khi hành tinh Melancholia sắp va vào Trái Đất, bộ phim chỉ có những đổ vỡ trong tâm lý và những dồn nén có dịp thổ lộ của các nhân vật nữ.

Bộ phim được chia ra làm 2 phần chính và 1 đoạn prologue dài 8 phút. Toàn bộ diễn biến phim đều được thể hiện trong 8 phút đầu tiên với những khung hình extreme slow motion, từ u sầu, lấn chìm, gục ngã, níu kéo cho tới lúc chấp nhận số phận. Do đó, nếu bạn xem chỉ để biết, thì xem 8 phút đầu là rõ. 2 phần còn lại nghiên cứu sâu về tâm lý của 2 nhân vật nữ chính, cách họ tiếp nhận nỗi u sầu và phản ứng với nó ra sao.

Hành tinh Melancholia cũng giống như những nỗi buồn mà bất cứ ai cũng gặp phải. Ban đầu, nó nhỏ bé và bình thường, nhưng nó dần to lên và khiến con người trở nên ngạt thở. Rồi có lúc tưởng rằng nó đã bỏ đi khỏi chúng ta, nhưng cuối cùng thì chúng vẫn quay lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết và làm gục ngã tất cả con người. Justine như thể ẩn dụ cho chính hành tinh Melancholia, Claire là ẩn dụ cho Mặt trời, hành tinh U Sầu kia đã cam đảm lộ diện từ phía sau Mặt trời, như thể Justine bộc bạch cõi lòng trong lễ cưới. Nhưng dù nghĩ theo cách nào đi chăng nữa, Melancholia vẫn có một cái kết cấu câu truyện dễ theo dõi và đồng cảm. Với bộ phim này, Lars von Trier đã có một câu chuyện đơn giản, mạch lạc, dễ xem hơn các phim khác của ông. Nhưng nó không dễ dãi về nghệ thuật và dễ chịu đối với những cái đầu nóng.

Cảnh cuối phim Melancholia xứng đáng là một trong những cái kết kinh điển. Ở đó, con người quay về với mái nhà nguyên sơ của mình, cùng chống đỡ sự u sầu đang tiến dần đến.

The Woman: ★★★★★

The Woman là thành quả sáng tạo nguyên bản của đạo diễn Lucky McKee (làm phim May). Trong phim, một người đàn ông bắt về nhà một phụ nữ hoang dã, trói cô lại để khai sáng văn minh cho cô ta. Việc này đã ảnh hướng tới tâm lý của các thành viên trong gia đình (người vợ cùng 3 người con) và đẩy họ vào một tình thế nguy hiểm. Một tuyến phim nhỏ khác được đề cập tới là về một cô giáo nhận thấy những vấn đề tâm lý của cô học trò và quyết định giúp cô. Nhân vật này không có nhiều trợ giúp tới câu chuyện chính, nhưng lại là nhân tố tạo ra sự bất ngờ ở cuối phim.

Sơ lược nội dung của The Woman khá giống với môtip của nhiều phim kinh phí thấp, những phim hạng B có nhiều cảnh tra tấn, máu me nhằm mục đích câu khách. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, bởi cảnh bạo lực trong phim không nhiều và nặng đô như các phim khác cùng thể loại. Thay vào đó, Lucky McKee đem đến một nỗi sợ hãi đầy cảm xúc từ xung đột giữa hai giới tính nam – nữ, từ những nhân vật phức tạp nặng về suy tính.

Lion King 3-D: ★★★★

Việc phát hành lại một tác phẩm kinh điển là một trò câu tiền của các hãng phát hành đối với dòng fan trung thành của bộ phim ấy. Trong khoảng chục năm qua, rất nhiều bộ phim đã được chiếu lại qua cách này như Fight Club, Star Wars, Psycho… Thế nhưng, chúng chỉ được chiếu cục bộ tại một vài nơi, không có bộ phim nào được chiếu rộng rãi tới 2330 rạp như Vua Sư Tử cả. Vậy là cũng phần nào hiểu được tham vọng thu lợi bạc tỷ của tên cáo già Disney.

Khi bỏ tiền mua vé xem Vua Sư Tử, người ta không bàn về chất lượng nghệ thuật của bộ phim, bởi nó đã được các nhà chuyên môn thẩm định từ 17 năm trước. Họ bỏ tiền mua vé để có được một lần trải nghiệm bộ phim yêu thích thời thơ ấu của họ. Không chỉ thế, họ còn muốn đưa con em của họ trải nghiệm cảm xúc đến từ bộ phim từng khiến họ run rẩy khi xem ngày xưa.


Âm nhạc minh hoạ

Westlife

Tui không đi xem và cũng không thích đi xem ca nhạc bao giờ nên cũng không chấm điểm được ^^. Nhưng ai xem về cũng bảo hay, thế là có vẻ ngon hơn BSB rồi. Nhưng tui lại tiếp tục thấy lạ khi lại có những phản ứng kiểu như “khóc vì idol như vầy thì bệnh hoạn quá”. Chuyện này tui đã đề cập tới từ hồi SuJu qua Việt Nam. Xem chừng thói GATO của chúng ta vẫn còn lớn quá, mà còn không chịu nhìn vào bản chất vấn đề. Áp đặt tư tưởng và cái nhìn của mình mà không đứng vào vị trí của họ thì đúng là không khách quan.

Tự nhiên nhớ đến ngày học lớp 8, trường tổ chức hội trại và mời một anh sinh viên đóng vai phụ trong một phim truyền hình đang chiếu lúc bấy giờ tới. Chúng tôi ào ào chạy ra để… xin chữ ký, đông không tưởng nổi. Anh kia phải chạy vào phòng trên tầng 2 để trốn. Lúc đó hội tui chạy theo lên, mấy người còn gào rú điên cuồng. Tui chợt nghe thấy mấy chị sinh viên cao hơn nói “Gì mà kinh thế. Nó cũng là ngừoi thường thôi mà!”. Bây giờ thì anh ý là người bình thường thật rồi, nhưng lúc đó thì chúng tui cứ phải xin chữ ký cái đã. Hehe, đời hoá ra ai cũng thế nhỉ. Lớn lên rồi thì sẽ cười vào đám trẻ trâu thôi, dù ngày trước có khi cũng như thế. Tôi bây giờ gặp sao lớn cũng mặt bình thản chứ không còn gào rú như hồi lớp 8 kia nữa rồi. (Lúc gặp Elly thì không được bình thản lắm :”>) Tiết mục lảm nhảm hết rồi. Dạo này tui nostalgic hơi nhiều :)

P.S: Phim ngắn của tui (http://www.facebook.com/BACCmovie) có lẽ sẽ ra mắt vào cuối tháng 10 này (hoặc đầu tháng 11). Trailer đầu tiên ra mắt vào lúc 22h30, ngày 6/10 tới, mong bà con theo dõi. Càng đến ngày có phim mà càng lo.

  • 5 notes
  • Share on Facebook

Comments Box

  • Write your comment here !

Profile

Be a friend of RWO

Ahoy

My name is Trung, call me Rwo. I'm a young Vietnamese journalist, monster blogger. Living in Hanoi. Love movies, graphics, classical music and every beauties.



Đây là nơi mình blogging một cách nghiêm túc về điện ảnh, nghệ thuật và cuộc sống. Nếu bạn thích đọc các suy nghĩ vụn vặt hơn của mình thì các bạn có thể tới với FRwo.

Mọi bài viết trong Rworks.Org đều là do mình viết, nguyên bản. Xin vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn copy nội dung từ blog này. Cám ơn bạn đã ghé thăm.

Ahoy

Recent Comments

....................................

Ahoy

Blog đã có lượt người xem, và hiện tại đang có người ở đây.

Bạn có thể đọc blog của mình bằng cách cập nhật RSS tại đây: Feed Rss

Nếu bạn muốn tra cứu một vấn đề gì đó, hãy gõ từ bạn muốn tìm rồi nhấn Search