

1. Kamui Gaiden: ★☆
Bộ phim khai màn Liên hoan phim Nhật Bản tháng 10 vừa qua đã để lại ấn tượng không mấy tốt đẹp trong tôi. Với những nhân vật không mục đích, một câu chuyện bị chia năm xẻ bẩy thiếu liền mạch và cách diễn đạt quá nặng với phong cách kể văn học, Kamui Gaiden là một thất bại nặng nề về kịch bản. Điểm đáng ghi nhận chính là một số cảnh rất điên rồ mà tôi rất thích thú và muốn học tập, như cảnh xác chết ở bãi săn cá mập hay cảnh chặt chân ngựa.
2. Paradise Kiss: ★★
Một bộ phim thần tượng điển hình, khá giống với kiểu cách mà Hanamizuki chiếu năm ngoái tại VNIFF. Bộ phim rất trung thành với manga (về nghệ thuật, không phải nội dung vì tôi chưa đọc truyện) với các nhân vật phẳng, dễ dãi, ít biến đổi và những thay đổi đều không hợp lý. Bộ phim đem tới ít nhiều cảm xúc ở những cảnh cuối, nhưng diễn biến trước đó khiến tôi không còn hứng thú với cặp đôi “hoàn hảo” trong phim đó nữa. Khen cho nhà thiết kế phục trang cho bộ phim này, rất cá tính và lộng lẫy.
3. Twilight Samurai: ★★★
Không phải là một phim dở, nhưng với chất liệu sẵn có, nó có thể còn hay hơn nếu vào tay một đạo diễn lành nghề. Bộ phim nói về samurai nhưng rất ít cảnh chiến đấu, thay vào đó là sự đấu tranh trong nội tâm của nhân vật chính trong việc nên hay không quay trở lại với con đường samurai cũ. Bộ phim xây dựng một thế giới samurai đa khía cạnh, có samurai yếu đuối, có samurai mạnh mẽ, có samurai ác độc, có samurai coi tự trọng cao hơn cả mạng sống. Tôi thích cuộc nói chuyện giữa hai samurai ở cuối phim, khi họ tâm sự về ý nghĩa của cuộc đời này. Tôi không thích việc mô tả nhân vật, diễn tiến truyện thông qua người dẫn truyện - đứa con gái lớn sau khi thăm mộ cha về
4. Waterboys: ★★★☆
Pure fun! Phim ra mắt ở Việt Nam từ hồi tôi học lớp 8, 9 hay sao đó, nhưng tiếc tiền nên hồi đó chưa xem. Bộ phim ngập tràn những cảnh hài hước, sinh động rất hợp với tuổi 16,17 của các bạn. Kịch bản của bộ phim có đôi chỗ chưa chặt nhưng người xem dễ bị lơ đi để tận hưởng những cảnh hài kia, bởi thường sau mỗi mấu liên kết lỏng lẻo là đạo diễn lại xen ngay một cảnh siêu hài. Một thủ thuật dựng lấp liếm cho các bộ phim giải trí cần học tập.
5. Mai Mai Miracle: ★★★☆
Một câu chuyện tình bạn rất cảm động và ý nghĩa. Tuy đôi lúc không thích lắm với sự nhập nhèm thực - ảo, hiện tại - quá khứ, nhưng vẫn phải công nhận cách xử lý khá khéo léo của đạo diễn, khiến người xem hiểu thế nào cũng được. Câu chuyện đơn giản mà hài hước, dễ thương và sâu sa. Màu sắc 2D của phim hoạt hình Nhật vẫn có sức quyến rũ hơn hẳn so với phim Mỹ.

6. Sawako Decides: ★★★★☆
Đây là phim mình ưng ý nhất Liên hoan phim Nhật vừa rồi. Trong suốt chục phút đầu tiên, cái không khí mệt mỏi, chán nản đầy “tự kỷ” phủ lên các nhân vật không tự quyết định được cuộc sống của mình tạo được một sự hứng thú kỳ lạ cho khán giả. Một bộ phim black comedy rất chậm nhưng rất có hồn. Các nhân vật trong phim đều hội tụ tính chất của những loser, họ chấp nhận số phận này và coi mình là những con người kém hơn cả người thường. Nhưng tinh thần lạc quan và sự cố gắng, nỗ lực của họ thì đôi khi cả những người thành công cũng phải thua kém.
7. 1911: ☆
Trong suốt thời lượng hơn 2 tiếng, không có một câu truyện chính, truyện phụ nào cả, mà chỉ có một câu chuyện xây dựng một đất nước Trung Hoa mới đậm tính lịch sử. Bộ phim chỉ thích hợp cho những ai tò mò với câu chuyện báo quốc dài dòng cùng những thông điệp chính trị rõ ràng nhưng non nớt.
Không chỉ thế, 1911 còn sử dụng cách dẫn truyện rất lạc hậu – cho hiện chữ trên màn ảnh để khán giả biết có việc gì đang xảy ra. Đây là thủ pháp từng được sử dụng nhiều trong các bộ phim câm ngày xưa, nhưng với dòng chảy tiến hóa của nghệ thuật điện ảnh, phương thức truyền thông tin này đã bị thoái trào, chỉ còn trong những phim như 1911. Kết quả là bộ phim trở thành một mớ hổ lốn những sự kiện, những câu chuyện nhạt nhẽo không có sức nặng, những nhân vật không ai cần biết tên, những cái chết không ai quan tâm và những ý nghĩa không ai muốn khám phá.
Người đáng thương nhất của 1911 chính là những diễn viên phải tham gia vào tác phẩm này. Họ đều là những diễn viên tài năng, nhưng những khi họ xuất hiện trên màn ảnh thì họ không có cơ hội tỏa sáng. Sự xuất hiện của họ chỉ là lớp hóa trang cho một cái xác vô hồn đóng mã 1911.
8. The Help: ★★★★☆
Câu chuyện của The Help được xây dựng từ những mảnh chuyện nhỏ nhưng kết nối rắn chắc thông qua từng chi tiết và các mối quan hệ chằng chịt. Việc để nhân vật Skeeter phỏng vấn Aibileen và Minny chỉ là một cái cớ để đạo diễn hé lộ từng cuộc sống cay đắng, khổ cực của những người da màu trong thời kỳ nạn phân biệt chủng tộc hoành hành. Có rất nhiều câu chuyện nhỏ được kể song song, như việc Aibileen chăm sóc ngôi nhà của Leefolt, sự đối đầu giữa Minny và cô gái Hilly Holbrook, sự tẩy chay của các cô gái đối với Celia, hành trình tìm hạnh phúc của Skeeter, sự thù ghét dân da màu của Hilly… Tất cả đều được thắt nút chặt chẽ và mở nút từ từ, nhẹ nhàng và thuyết phục. Bộ phim làm thỏa mãn mọi trái tim yêu công lý.
Khả năng biểu đạt cảm xúc tài tình của tất cả các diễn viên trong The Help, từ già đến trẻ, từ chuyên nghiệp tới không chuyên, chính là điểm nhấn nổi bật của phim. Trong gần 150 phút của bộ phim tâm lý này, tất cả các nhân vật chính đều có những giây phút tỏa sáng về mặt diễn xuất, kể cả đó là vai phụ (Celia, Constantine…) và bất cứ màn diễn nào cũng làm khán giả tan chảy vì cảm động. Ngay trong những phút đầu tiên, cái nhìn xa xăm của Viola Davis đã khắc họa một nỗi buồn thảm kín kẽ, ánh mắt buồn bã như thể đang nuốt nước mắt vào trong. The Help tập hợp một dàn diễn viên trong mơ đối với các nhà làm phim.
Không có nhiều đại cảnh hoành tráng, bộ phim đem tới những hình ảnh nhẹ nhàng, đẹp đẽ đánh động vào tâm lý của người xem. Chúng ta sẽ nhìn thấy rõ sự đối lập trong cuộc sống của người da trăng và người da màu, hay thông qua những hình ảnh trực diện và các cảnh ẩn dụ với ánh sáng và góc máy chèn ép, chật hẹp, tối tăm.

9. Harry Potter 7.2: ★★★★☆
Gạt bỏ tất cả những khó khăn từng được thực hiện trước đó như xung đột giới tính, sự nghi kỵ lẫn nhau, những trở ngại trong nội bộ… Harry Potter 7.2 tập trung vào trận chiến cuối cùng với Chúa tể Bóng tối Voldemort. Do đó, diễn biến chính của bộ phim dồn vào 60 phút chiến đấu “hoành tráng” ở giữa phim, và mọi cảnh trước đó có tác dụng xây dựng kịch tính cho toàn phim.
Tuy nhiên, Harry Potter 7.2 không coi nhẹ phần phát triển tâm lý dù điều này đã được thể hiện hoàn chỉnh trong 7 phần phim trước. Ở phần cuối của series này, khán giả thấy được sự đơm hoa kết trái của những mối quan hệ cũng như những bí mật giờ mới được thổ lộ, như tình cảm giữa Hermione và Ron, nỗi đau tinh thần của thầy Snape, lòng dũng cảm của Neville… Tất cả sự biến đổi tâm trạng này được xen kẽ tinh tế giữa những cảnh đấu phép thuật, khiến bộ phim trở nên có ý nghĩa hơn và có sức lay động trong tâm trí khán giả.
Harry Potter 7.2 là phần phim tối tăm nhất trong cả loạt phim, nhưng cũng là phim trưởng thành nhất khi đạo diễn sử dụng nhiều yếu tố kinh dị như cảnh Voldemort xâm nhập vào trí óc của học sinh trường Hogwart để dụ dỗ, cũng như đưa tới nhiều cái chết kinh hoàng khiến người xem sởn gai ốc. Có thể nói, sự trưởng thành này không chỉ ứng lên từng nhân vật, từng câu chuyện, từng cảm xúc mà còn gắn với toàn bộ series nói chung.
-
-
gint liked this
-
keeprong reblogged this from rwo
-
jonasvyktor reblogged this from rwo
-
butsometimesyoujustknow reblogged this from rwo
-
butsometimesyoujustknow liked this
-
h1volt3 liked this
-
quaan liked this
-
titanik liked this
-
rwo posted this
-





