Forever Alone

  • December,5th,2011 at 5:24 PM

Được một ngày rảnh, xem lại Never Let Me Go và thấy thật buồn.

Đôi khi chẳng hiểu cái cảm giác cô đơn này từ đâu tới, cứ thầy buồn chán và nản thôi. Hàng ngày lên công ty, làm công việc như một cái máy ngồi phía trước một cái máy khác. Tối đi về nhà, chẳng tạt ngang tạt dọc, chẳng đỗ xuống bất cứ bến nào. Ngày nào cũng gần như vậy, sầu ơi là buồn khi không có ai yêu, không có một người bạn thân thực sự. Tuần nào cũng viết 2,3 bài review phim nhưng chẳng còn hứng đưa lên đây bất cứ bài nào. Vậy mà vẫn có cảm giác mình lười đi. Và già đi. Ngày ngày bật máy lên và tận hưởng cảm giác forever alone đích thực.

Vẫn biết ai cũng là kẻ cô đơn, chỉ có những người chưa nhận ra điều đó. Nhưng mà…


  • 19 notes
  • Share on Facebook

Comments Box

  • Write your comment here !

Profile

Be a friend of RWO

Ahoy

My name is Trung, call me Rwo. I'm a young Vietnamese journalist, monster blogger. Living in Hanoi. Love movies, graphics, classical music and every beauties.



Đây là nơi mình blogging một cách nghiêm túc về điện ảnh, nghệ thuật và cuộc sống. Nếu bạn thích đọc các suy nghĩ vụn vặt hơn của mình thì các bạn có thể tới với FRwo.

Mọi bài viết trong Rworks.Org đều là do mình viết, nguyên bản. Xin vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn copy nội dung từ blog này. Cám ơn bạn đã ghé thăm.

Ahoy

Recent Comments

....................................

Ahoy

Blog đã có lượt người xem, và hiện tại đang có người ở đây.

Bạn có thể đọc blog của mình bằng cách cập nhật RSS tại đây: Feed Rss

Nếu bạn muốn tra cứu một vấn đề gì đó, hãy gõ từ bạn muốn tìm rồi nhấn Search