X-Men: First Class (2011)

Ngày chiếu: 24/6/2011 (Việt Nam) - 10/6/2011 (Mỹ)
Đánh giá:

1. Khi lần đầu tiên xem teaser trailer của X-Men: First Class, tôi chẳng thấy hứng thú. Vẫn nhưng câu chuyện cứu thế giới ấy, vẫn là những màn hành động rập khuôn đậm tính Hollywood mà khán giả đã xem cả trong loạt X-Men, First Class ngỡ như tiếp tục đi vào lối mòn của dòng phim siêu anh hùng trong thời gian gần đây. Nhưng hoá ra, bộ phim thông minh hơn hẳn so với suy nghĩ ban đầu của tôi. Với một kịch bản chắc chắn, xây dựng nhân vật thành công, diễn xuất ấn tượng, hành động hợp lý, thông điệp sâu sắc, X-Men: First Class vượt qua cả một prequel khác là Star Trek và tiến đến thành tựu tương tự The Dark Knight.

2. Nội dung (theo VnExpress): Lấy bối cảnh là thập niên 1960, X-Men: First Class đưa người xem trở về thời điểm bắt đầu truyền thuyết những người biến đổi gen và thời kỳ thế giới đang đứng trước nguy cơ diệt vong bởi những cuộc chiến tranh hạt nhân. Khi mối quan hệ giữa Mỹ và Nga (Liên Xô cũ) bắt đầu bước vào giai đoạn căng thẳng nhất thì cũng là lúc những người đột biến xuất hiện và khiến tình hình xã hội trở nên phức tạp hơn. Trước khi trở thành tử thù, Charles Xavier (giáo sư X) và Eric Lensherr (Manegto) từng là bạn thân, sát cánh bên nhau để ngăn ngừa cuộc chiến tranh hạt nhân. Ngoài giáo sư X và Manegto, X-Men: First Class cũng giới thiệu về quá khứ của hai nhân vật quen thuộc sau này là Mystique (người biến hình) và Beast. Angel Salvadore, Riptide, Azazel, Emma Frost, Banshee hay Darwin là những nhân vật mới, thuộc thế hệ đầu tiên của dị nhân được đưa vào phim.

3. Kịch bản của phim được xây dựng chắc chắn, với một điểm đến rõ ràng ngay từ đầu và một hành trình nhiều kịch tính để đạt đến điểm ấy. Một gã xấu tên Shaw có ác tâm kích động gây ra Chiến tranh Thế giới thứ 3 đã cùng với bộ sậu của mình thực hiện các phương án A-B-C để thực hiện kế hoạch. Trong khi đó, một nhóm người mutant hợp sức lại và bẻ gãy các phương án của chúng, và cuối cùng là tiêu diệt chính kẻ đầu não. Những người trong nhóm good guys có thể có nguyên nhân khác nhau khi tham gia vào việc này, nhưng đều có chung một mục đích. Và khi mục đích chung hoàn thành, họ phải giải quyết mâu thuẫn nội tại của riêng từng người. First Class đã giải quyết thành công chuyện này bằng những cảnh phim súc tích, đầy đủ, tình cảm, khiến cho phim không dư thừa một phút nào. Bộ phim có nhiều cảnh hành động, nhưng hơn thế, các cảnh này đều đóng góp để tạo ra sự thúc đẩy cho câu chuyện, chứ không đơn thuần để mãn nhãn người xem. Trong phần đầu của phim, đạo diễn đã tốn nhiều công khắc hoạ nên tính cách, các quan hệ, khát khao của từng nhân vật. Cho nên, khi tới gần giữa phim, khi các cảnh action trở nên ngập tràn hơn, chúng ta bắt đầu thấy lo cho các nhân vật và mong muốn họ chiến thắng, ví dụ: cảnh 6 mutant trẻ sợ hãi trước màn giết người quá kinh khủng của Shaw (cảnh phim giết người của CIA này cũng thành công trong việc tạo kịch tính).

4. First Class là một prequel (và reboot luôn) nên việc xây dựng nhân vật cũng như nhiều thứ khác có thể hơi khác so với 3 phần X-Men trước đây. Tuy nhiên, cái đích vẫn là vậy: Magneto chống lại loài người, Mystique đứng về phía Magneto, còn Giáo sư X thì trở nên khuyết tật, nhưng hành trình tới với nó đã hoàn toàn thay đổi: người xem có thể thông cảm hơn với Mystique và Magneto. Tạm gác Magneto, tôi muốn nói tới các nhân vật khác. First Class đem tới một thế hệ dị nhân mới, với nhiều tâm sự hơn, tình cảm hơn hẳn so với các phần phim trước. Một phần có thể là do bộ phim quay ngược thời gian trở về những năm 60, khi mà các mutant còn trẻ tuổi, khả năng đột biến chưa được tập luyện đầy đủ, tâm lý có nhiều biến động khác thường, khó hiểu hơn, một phần khác là do kịch bản đã xây dựng tuyến phát triển nhân vật sắc sảo, nhất là nhân vật Mystique và Beast. Họ ban đầu có chung mục đích trở thành người bình thường, nhưng trong khi Beast khát khao chữa trị thì Mystique dần tự hào với bản chất mutant của mình, và khi họ đứng trước mũi tiêm trở thành người bình thường, họ đã xung đột với nhau về tư tưởng: Mystique không làm, còn Beast thì có. Câu nói của Beast “thích Mystique ở hình dạng con người” đã hoàn toàn làm đổ vỡ niềm tin trong cô, khiến cô phải tìm tới một người trân trọng con người thật của cô hơn. Sự xây dựng mâu thuẫn nối tiếp trong chính nội bộ mutant này là tiền đề để tạo ra sự khác biệt cho lựa chọn cuối cùng giữa các X-Men vào cuối phim. Các nhân vật còn lại trong phim dù không được mô tả kỹ càng nhưng cũng có những khoảnh khắc riêng và ghi đậm dấu ấn trong lòng khán giả. Bộ phim không đem tới cho khán giả những nhân vật mang tính khuôn mẫu, thế giới của từng nhân vật trong First Class đa diện và đầy phức tạp.


Poster fan-made rất đẹp của bạn Tidus Fair.

5. Bộ phim xây dựng thành công một tình bằng hữu trong chiến đấu, thứ tình cảm làm tôi nhớ tới Butch Cassidy và Sundance Kid: nảy sinh trong hoạn nạn, vun đắp trong luyện tập, thử thách trong chiến đấu và kết thúc đầy bi kịch. Không hiểu vì lý do gì, các prequel trong thời gian gần đây đi sâu khai thác đề tài bromance này, từ Star Trek cho tới Sherlock Holmes. Câu khách chăng? Nhưng X-Men: First Class thì sắc sảo hơn thế. Đi sâu cả về quá khứ của Charles và Erik, bộ phim X-Men mới này đem tới cho khán giả những trăn trở của riêng từng nhân vật. Charles ngày xưa hoá ra là như vậy, anh vẫn trung thực với con người mình, bởi anh cũng được coi là X-Men gần con người nhất và luôn muốn đem tới hoà bình giữa mutant và con người. Magneto ngày xưa hoá ra là như vậy, cách xử lý tuyến quá khứ của Magneto tuy không mới nhưng cảm xúc thì luôn ấn tượng, nhất là khi gán ghép với một hình ảnh kẻ ác Magneto vốn hằn in trong suy nghĩ của khán giả ở 3 tập phim trước. Trong các phim X-Men, tôi hoàn toàn không cho rằng sự đối đầu giữa Professor X và Magneto là đối nghịch Thiện và Ác. Đó đơn giản chỉ là sự đối lập trong cách nhìn nhận thế giới quan, và điều này được giải quyết đủ ngọn ngành trong phim.

Cảnh phim Charles đọc trí óc Erik và khóc cùng anh khi chứng kiến nỗi đau tinh thần của anh là một hình ảnh đẹp, bên cạnh đó, cảnh Erik ôm Charles và bảo mọi người đứng đến gần khi Charles bị bắn trên bãi biển cũng là minh chứng cho mối bromance đẹp đẽ này. Việc xây dựng mối giao hảo tốt đẹp nhưng ẩn chứa xung đột tiềm ẩn (Erik có mục đích khác khi vào nhóm) giữa hai người tạo ra một sự thấp thỏm trong lòng khán giả, không hiểu Charles có giúp Erik vượt qua mọi chuyện không, để rồi đến cuối phim khi họ không thể đi chung đường, người xem đều cảm thấy tiếc cho tình bạn này (một phần nữa là do chemistry giữa James McAvoy và Michael Fassbender quá tốt). Spoiler: Tôi đặc biệt thích hình ảnh Charles ngăn cản Erik giết Shaw ở cuối phim. Giết Shaw đồng nghĩa rằng Erik không quên được chuyện cũ, đồng nghĩa rằng cậu để lòng hận thù của cậu vượt qua sự yên bình, đồng nghĩa rằng cậu bước sâu vào bóng tối của lòng thù nghịch con người. Đó là điều Charles không muốn, bởi cậu mong trở thành một người bạn tốt có thể chỉ đường cho Erik, cũng như mọi mutant khác. Hình ảnh đồng xu Đức Quốc Xã đi xuyên qua đầu được dựng song song với cảnh Charles hét lên thật sự đem lại hiệu ứng hình ảnh đặc sắc, không chỉ là sự tiêu diệt thể xác của Shaw, mà còn là huỷ hoại tinh thần của Charles.!

6. “Em muốn xã hội này chấp nhận em, nhưng em thậm chí còn không chấp nhận nổi chính mình.” Erik, người đứng về phe villain trong 3 phần phim X-Men, là người nói nhiều câu thoại triết lý nhất trong phim, chứ không phải Charles / Giáo sư X. Phải chăng nỗi đau khiến cho con người trở nên thấm thía cuộc đời hơn? Các mutant ban đầu xa lạ, sợ hãi, tủi thân với hình dáng hoặc khả năng của mình quá xa lạ khi đứng bên những người bình thường, nhưng dần dần, thông qua những thử thách nặng nề, họ dần trở nên tự hào với con người mình (“người thường đều muốn trở thành như chúng ta”). First Class đem tới thông điệp self-acceptance (tạm dịch: chấp nhận con người mình) rõ ràng nhất trong các bộ phim X-Men trước đây, thậm chí, nó còn đẩy thông điệp này đi xa hơn qua những hình ảnh ẩn dụ đậm tính chính trị. Xin loại bỏ việc review yếu tố chính trị trong phim, chỉ muốn nói rằng phim đã làm rất tốt ở trường đoạn cuối. Còn tốt ra sao thì xem là rõ, vì nó rõ ràng quá rồi. Như Lady Gaga đã hát đó, “I’m beautiful in my way, cause God made no mistake. I’m on the right track. I was born this way.” Các mutant đã hát vang “Born This Way” như thế đấy.

7. Âm thanh, trang phục đều làm đẹp và khơi gợi xu hướng thời kỳ 60. Bộ phim có nhiều plot holes, nhưng nhịp phim nhanh kết hợp với lối kể truyện rõ ràng có thể khiến người xem tạm quên các lỗ hổng này và tận hưởng bộ phim. X-Men: First Class là “The Dark Knight của năm 2011”.


Đọc xong review rồi hả? Magneto mời bạn ăn bánh ^^

  • 7 notes
  • Share on Facebook

Comments Box

  • Write your comment here !

Profile

Be a friend of RWO

Ahoy

My name is Trung, call me Rwo. I'm a young Vietnamese journalist, monster blogger. Living in Hanoi. Love movies, graphics, classical music and every beauties.



Đây là nơi mình blogging một cách nghiêm túc về điện ảnh, nghệ thuật và cuộc sống. Nếu bạn thích đọc các suy nghĩ vụn vặt hơn của mình thì các bạn có thể tới với FRwo.

Mọi bài viết trong Rworks.Org đều là do mình viết, nguyên bản. Xin vui lòng ghi rõ nguồn khi bạn copy nội dung từ blog này. Cám ơn bạn đã ghé thăm.

Ahoy

Recent Comments

....................................

Ahoy

Blog đã có lượt người xem, và hiện tại đang có người ở đây.

Bạn có thể đọc blog của mình bằng cách cập nhật RSS tại đây: Feed Rss

Nếu bạn muốn tra cứu một vấn đề gì đó, hãy gõ từ bạn muốn tìm rồi nhấn Search