I was so emo.

Đẹp 

Chuyện này mình nhìn thấy cách đây khá lâu rồi . Một nhóm học sinh đi với nhau . Chẳng đủ lớn để mà gọi lớp 10, nhưng tôi thấy chúng không đeo khăn quàng đỏ . Vậy nên tôi cứ gán cho là lớp 9 nhé . Chúng đạp xe sóng sánh hàng với nhau . Cười . Nói . Một đứa bé trai đèo một cô gái đằng sau . Cũng cười nói . Cô bé ngả đầu dựa vào lưng đứa bé . Bé trai quay lại và vuốt ve nhẹ vào bờ vai nhỏ bé của cô gái . Cô gái cười . Hạnh phúc thực sự . Rồi 2 đứa lại cùng cười và đi tiếp . Cô bé lại ngả đầu tựa vào lưng cậu bé . Hạnh phúc thực sự . 

Hai cô bé , cậu bé đứng cạnh nhau . Một ngõ nhỏ vắng teo . Cậu bé ngồi trên xe đạp . Cô bé đứng bên cạnh . Chắc cậu bé vừa đèo cô bé về . Có lẽ đang đứng trước cửa nhà . Cậu bé kể cho cô bé một câu chuyện vui . Cô bé cười thật tươi . Ngả đầu về phía cậu bé . Cậu bé giơ tay véo một bên má của cô bé . Cô bé phụng phịu . Cậu bé cười . Cô bé cũng cười . Hạnh phúc quá . Hạnh phúc thực sự . 

Không hiểu tại sao mình lại thấy một chút gì đó chạnh lòng khi nhìn đám nhóc đi trên đường . Không phải ghen tị hay bất cứ cái gì tương tự . Mà có thể mình thấy tiếc quãng thời gian đã qua trong đời . 18 năm rồi còn gì . Mình chẳng làm được bất cứ cái gì cả . Bất tài thực sự . Nhìn thấy bọn nhóc tay trong tay áo trắng . Tiếc ! Mình ao ước được mặc mào áo trắng . Không phải là mình chưa bao giờ mặc áo trắng . Mình mặc nhiều là đằng khác . Ý mình là mặc áo trắng . Mặc được cái cốt của nó . Mặc được cái hồn của nó , bản chất của nó : Khoẻ mạnh và Trong sáng . Những thứ mà cả đời có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ có được . Nghĩ mà buồn ! 

Xấu 

Tôi về nhà sau một ngày rã rời . Ăn vội bát cơm và chạy vào phòng . Khoá cửa . Vứt cái chìa khoá lên giường . Tôi yên tâm ngủ . 8h tối . Chuông điện thoại kêu . Là mẹ tôi . Xuống rửa bát cho mẹ đi con . Tôi gào lên . Con mệt lắm . Đang học mà mẹ cứ quấy . Cúp máy . Mẹ không nói thêm gì . Và hôm ấy . Bàn tay nứt nẻ của mẹ đã phải đưa xuống những tảng nước lạnh . Rửa từng chiếc bát . Thằng vô tâm ấy chính là tôi . Nếu tôi gạt bỏ tự ái và làm giúp mẹ việc nhỏ nhặt ấy . Thì mẹ đâu tới nỗi khổ . Tôi thấy mình trở thành một thằng khốn nạn từ khi ấy . Một kẻ xấu xa . Không hơn !

Oct 9, 2006.

  1. ogtoma reblogged this from rwo and added:
    Need to be better...Keep moving forward !!!
  2. rwo posted this
blog comments powered by Disqus