TRUNG RWO

"I was drunk and angry and stupid... and blogging." When I'm sober, I write about anything I want to. That's true, my readers.

Posts tagged 4 sao

Review: WRECK-IT RALPH - Best animation of 2012


Wreck-It Ralph (aka. Ráp-phờ Đập Phá, 101 phút).

Đưa khán giả trở lại thời kỳ điện tử ngày xưa thông qua công nghệ 3D mãn nhãn tân tiến, Wreck-It Ralph (ra mắt tại Việt Nam từ ngày 9/11) là một bộ phim gây hứng thú với mọi trẻ em hiện nay và cả những đứa trẻ mê game 8-bit từng sống trong thập niên 80.

Read More

Review: SCANDAL


Scandal (aka. Bí mật thảm đỏ), 95 phút.

Scandal (khởi chiếu từ ngày 12/10 trên toàn quốc) là bộ phim đầu tiên ở Việt Nam công khai lật mở những mảng tối nhất của nền giải trí Việt. Được tạo dựng dưới bàn tay của đạo diễn Việt kiều nhiều tai tiếng Victor Vũ, bộ phim không chắp vá những scandal tai tiếng để làm trò mua vui, mà thông qua đó, Scandal như một sự châm biếm sâu sắc về tham vọng, sự giả dối của con người trong làng showbiz.

Read More

Lấy chồng người ta mở đầu bằng khuôn mặt giày giụa nước mắt của Lụa, cô gái nghèo khó sống ở vùng sông nước Đồng Nai. Khuôn hình đặc tả vẻ đau khổ ấy kéo dài khá lâu, trước khi được kéo rộng ra xa để khán giả nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh: người phụ nữ trần truồng nhục nhã đứng giữa khu chợ đông đúc người qua lại. Đồng thời, màn hình tối dần đi chậm chạp, che phủ lên thân hình người phụ nữ ấy và dòng tên phim đỏ như máu xuất hiện. Ngay từ cảnh phim đầu tiên của Lấy chồng người ta, đạo diễn đã muốn gửi một nhắn nhủ về một tác phẩm trần trụi, hoang dại và đậm tính vô nhân đạo.

SỰ LUẨN QUẨN VÔ NHÂN ĐẠO

Bộ phim mới nhất của đạo diễn Lưu Huỳnh, Lấy chồng người ta (ra mắt từ ngày 21/9), chọn một câu chuyện tình tay ba đầy sóng gió giữa vùng nước nổi La Ngà, Định Quán. Lụa (Đinh Y Nhung đóng) và Khánh (Huy Khánh đóng) là một cặp vợ chồng nghèo hạnh phúc luôn mong ngóng có một đứa con trong nhà. 

Không may, Khánh lại bị vô sinh và việc này khiến anh tủi thân vì không thực hiện được nghĩa vụ làm chồng. Thương xót và không muốn người chồng tiếp tục khổ, Lụa đã quyết định đến nhờ Linh (Thái Hoà đóng), một tay bán vé số Thần tài, để có được một đứa con. Sự việc dần dần trở nên rối bời khi đứa trẻ tên Phúc được sinh ra và bản năng làm cha của Linh trỗi dậy, khiến hắn mong muốn chiếm đoạt đứa trẻ lại bằng mọi thủ đoạn.

Lấy chồng người ta có nội dung đơn giản và có phần dễ đoán như vậy, nhưng bằng khả năng nắm giữ và điều phối câu chuyện của mình, đạo diễn Lưu Huỳnh đã tạo ra một bộ phim nghẹt thở và man di đậm tính điện ảnh. Nếu dùng hai tính từ để mô tả bộ phim này, tôi sẽ chọn từ “quẩn quanh” và “hoang dại”, bởi nó áp đặt cho toàn bộ mọi thứ diễn ra bên trong không gian phim, từ câu chuyện, bối cảnh, diễn xuất, âm thanh cho tới dựng phim, cách dẫn chuyện… 

Bối cảnh sông nước La Ngà đẹp mà buồn, những căn nhà luôn nổi dập dềnh không lặng lấy một phút như để thể hiện cái phận làm người nơi đây. Tại nơi đó, những nhân vật chính sống, làm việc, yêu thương và thù ghét nhau trên mặt nước luôn động đậy, chỉ trực biến thành xoáy sâu nhấn chìm tất cả mọi thứ.



Hơn nửa tiếng đầu phim, dù sử dụng nhiều hình ảnh mang tính ẩn dụ cao, nhưng bộ phim vẫn không che giấu được sự loãng nhịp do thiếu mạch lạc, vô tuyến tính trong việc tung ra những sự kiện then chốt nhất của câu chuyện mà không có lời giải thích. Khán giả chỉ kịp hiểu rằng có một cặp vợ chồng hạnh phúc muốn có con nhưng không thể có, anh chồng luôn miệng đánh dấu trên lịch và hỏi “có bầu chưa em”, thì một ngày, cô ấy có con và làm người chồng vui sướng. Sau đó, một người đàn ông đến nhà và hung hăng đòi lại đứa con, dù trước đó mấy phút, hắn đã giúp người vợ ấy thoát khỏi cảnh bị một gái làng chơi làm nhục giữa chợ.

Tất cả tạo ra một sự mơ hồ trong câu chuyện, khiến nhiều câu hỏi không hiểu lý do, nguyên cớ ra sao cứ chất chứa trong lòng khán giả. Để rồi sau đó, Lưu Huỳnh lật ngược trở lại nội dung phim từ đầu, sử dụng góc máy khác để tạo ra những điểm nhìn mới, hé mở dần dần những hỷ, nộ, ái, ố trong quá trình sinh thành ra cậu bé Phúc. 

Khán giả lúc đó mới thấu hiểu rằng, đoạn đầu phim được thực hiện cắt cụt như những tiếng nấc, thực chất là chủ đích của đạo diễn nhằm tạo ra sự lẩn quẩn không lối thoát. Lưu Huỳnh đã mô tả số phận nhân vật quẩn quanh bằng hình thức tự sự rất… quanh quẩn, như thể phim chính là nhân vật. Họ buồn thì phim buồn, họ vui thì phim vui, họ rơi vào ngõ cụt thì phim cũng không tìm nổi đường ra.

CÁI ĐẸP BỊ BÓP CHẾT

Trong khoảng thời lượng gần 2 tiếng của mình, bộ phim Lấy chồng người ta không kể câu chuyện đơn giản, mạch lạc để người xem dễ hiểu, mà cố tình vòng vo, xoay tới xoay lui các sự kiện ở các thời gian khác nhau, nhằm để khán giả lạc giữa dòng kể của phim như những nhân vật trong phim quanh quẩn cùng sông nước. Đây là cách làm phim Lưu Huỳnh đã từng thực hiện trong các tác phẩm trước, nhưng chỉ tới Lấy chồng người ta, thì nó mới thực sự có tác dụng thúc đẩy cảm xúc người xem phim. 



Phần đầu phim tràn ngập những lát cắt nhẹ nhàng, đôi chút hài hước. Để rồi sau đó, đạo diễn dần lật mở lại và lôi ra những tội ác vô đạo nảy sinh giữa những khoảnh khắc yêu thương ấy. Ban đầu người chồng sung sướng khi nghe tin vợ có bầu, nhưng về sau, khi khán giả biết rằng ngay trước đó, cô đã khóc vì bị Linh uy hiếp, thì tất cả chợt hiểu hạnh phúc của họ ngắn chẳng bằng tày gang. Bằng thủ pháp như vậy, đạo diễn đã dần bóp chết những cái đẹp ở đầu phim, làm nó chìm ngỉm ở những cảnh cuối phim và để cái ác trỗi dậy.

Không dùng để câu khách rẻ tiền, những cảnh nóng trong phim sử dụng ngôn ngữ điện ảnh mang tính khơi gợi cao, dù không đặc tả nhưng vẫn đậm chất gợi cảm mãnh liệt nhằm đem lại ham muốn tình yêu tột bậc. Trái lại, tính bạo lực thô ráp được đặc tả chi tiết thông qua các cú tát, đánh nhau sứt đầu, bắt buộc quan hệ tình dục… để thể hiện sự bất thường, điên loạn của cái ác, cũng như sự “tức nước vỡ bờ” của cái thiện. Tính bạo lực và tình dục được khai thác trong bộ phim một cách tự nhiên, đậm tính nguyên thuỷ, và có phần man rợ như thể đó là những cách duy nhất để chiến thắng con người và thiên nhiên.

Trong nửa sau của Lấy chồng người ta, cái đẹp dần dần bị cái ác lấn át. Sự hy sinh khi Lụa muốn có được tương lai hạnh phúc (đứa con) nên kết giao với cái ác (Linh) để khoả lấp sự thất vọng (Khánh) đã tạo ra nghiệp chướng với tất cả mọi người. Cuối cùng, để tranh giành hạnh phúc, họ phải chiến đấu chống lại cái ác vô nhân tính bất chấp mọi thương tổn Linh gây ra với những phương thức bệnh hoạn của hắn. 

Xung đột đậm tính man rợ thực sự bắt đầu bằng cú đánh bằng gậy của Linh vào đầu Khánh. Kể từ đó, Lấy chồng người ta dìm người xem vào biển máu và nước mắt đầy tính thô bạo. Nhịp phim cũng trở nên gấp gáp hơn và được tôn lên bằng nhạc nền dồn vang dai dẳng, kịch tính, khiến bộ phim trở nên căng thẳng, nghẹt thở, tạo ức chế cảm giác mạnh cho khán giả, đúng theo ý muốn của đạo diễn.

CÁI ÁC ĐẸP VÀ ĐIÊN

Lưu Huỳnh đã tạo ra một cái ác thật đẹp lúc ban đầu, nhưng đầy kinh hoàng về sau. Mọi phân đoạn quay chậm Linh trong bộ đồ Thần tài đều toát ra một cái đẹp thị giác mạnh mẽ, nhưng sự điên loạn ẩn chứa bên trong là điều không ai ngờ tới. Kết hợp vào đó là khả năng diễn xuất đáng kinh ngạc của Thái Hoà, khi anh xoá bỏ hoàn toàn các hình ảnh đỏng đảnh trước đó, để vào vai người đàn ông tâm thần này. 

Bằng diễn xuất nổi trội đầy tính ám ảnh, Thái Hoà đã khắc hoạ thành công và sống động sự đáng sợ của cái ác tên Linh, một kẻ đầy bạo lực và bệnh hoạn sau sự đổ vỡ gia đình. Thái Hoà không che giấu, giữ lại bất cứ biểu cảm nào của mình vào trong, mà anh phô hết cảm xúc ra ngoài khuôn mặt, từ sự yêu thương cộc cằn, cho tới phút bấn loạn tâm lý, nhằm tạo ra một cái ác hoàn thiện, phi nhân tính. Đây là một vai phản diện đáng nhớ của màn ảnh Việt.



Hình ảnh có tính chất chìa khoá thể hiện cho sự quẩn quanh trong phim – ngôi nhà nổi xoay lòng vòng trên mặt nước – được xuất hiện muộn màng khiến người xem dễ dàng quên gắn nó với chủ ý dựng phim trước đó của Lưu Huỳnh. Cũng không khó để nhận ra các kẽ hở trong kịch bản của bộ phim, nhưng dường như, đạo diễn đã cố gắng loại bớt ra những kẽ hở tiến lên trong phim, để đẩy lùi tình cảnh nhân vật vào trong các thế kẹt, không thể thoát thân. 

Bộ phim kết thúc cũng bằng khuôn mặt giàn giụa nước mắt và đổ máu của Lụa, tiếp tục thể hiện sự đau khổ dai dẳng. Sự quẩn quanh tiếp tục đeo bám với nhân vật này khi máy quay từ từ zoom cận vào mặt cô, trái ngược với cảnh đầu phim, như một lời cảm thông cho đức hy sinh của người phụ nữ Việt. Lấy chồng người ta là một bộ phim tâm lý đậm chất bạo lực được đạo diễn Lưu Huỳnh cố gắng đẩy lên tới sự tận cùng của quẫn bách. Và trong một chừng mực nào đó, thì ông đã thành công.

Trung Rwo

Lấy chồng người ta mở đầu bằng khuôn mặt giày giụa nước mắt của Lụa, cô gái nghèo khó sống ở vùng sông nước Đồng Nai. Khuôn hình đặc tả vẻ đau khổ ấy kéo dài khá lâu, trước khi được kéo rộng ra xa để khán giả nhìn thấy một bức tranh toàn cảnh: người phụ nữ trần truồng nhục nhã đứng giữa khu chợ đông đúc người qua lại. Đồng thời, màn hình tối dần đi chậm chạp, che phủ lên thân hình người phụ nữ ấy và dòng tên phim đỏ như máu xuất hiện. Ngay từ cảnh phim đầu tiên của Lấy chồng người ta, đạo diễn đã muốn gửi một nhắn nhủ về một tác phẩm trần trụi, hoang dại và đậm tính vô nhân đạo.

SỰ LUẨN QUẨN VÔ NHÂN ĐẠO

Bộ phim mới nhất của đạo diễn Lưu Huỳnh, Lấy chồng người ta (ra mắt từ ngày 21/9), chọn một câu chuyện tình tay ba đầy sóng gió giữa vùng nước nổi La Ngà, Định Quán. Lụa (Đinh Y Nhung đóng) và Khánh (Huy Khánh đóng) là một cặp vợ chồng nghèo hạnh phúc luôn mong ngóng có một đứa con trong nhà.

Không may, Khánh lại bị vô sinh và việc này khiến anh tủi thân vì không thực hiện được nghĩa vụ làm chồng. Thương xót và không muốn người chồng tiếp tục khổ, Lụa đã quyết định đến nhờ Linh (Thái Hoà đóng), một tay bán vé số Thần tài, để có được một đứa con. Sự việc dần dần trở nên rối bời khi đứa trẻ tên Phúc được sinh ra và bản năng làm cha của Linh trỗi dậy, khiến hắn mong muốn chiếm đoạt đứa trẻ lại bằng mọi thủ đoạn.

Lấy chồng người ta có nội dung đơn giản và có phần dễ đoán như vậy, nhưng bằng khả năng nắm giữ và điều phối câu chuyện của mình, đạo diễn Lưu Huỳnh đã tạo ra một bộ phim nghẹt thở và man di đậm tính điện ảnh. Nếu dùng hai tính từ để mô tả bộ phim này, tôi sẽ chọn từ “quẩn quanh” và “hoang dại”, bởi nó áp đặt cho toàn bộ mọi thứ diễn ra bên trong không gian phim, từ câu chuyện, bối cảnh, diễn xuất, âm thanh cho tới dựng phim, cách dẫn chuyện…

Bối cảnh sông nước La Ngà đẹp mà buồn, những căn nhà luôn nổi dập dềnh không lặng lấy một phút như để thể hiện cái phận làm người nơi đây. Tại nơi đó, những nhân vật chính sống, làm việc, yêu thương và thù ghét nhau trên mặt nước luôn động đậy, chỉ trực biến thành xoáy sâu nhấn chìm tất cả mọi thứ.

Hơn nửa tiếng đầu phim, dù sử dụng nhiều hình ảnh mang tính ẩn dụ cao, nhưng bộ phim vẫn không che giấu được sự loãng nhịp do thiếu mạch lạc, vô tuyến tính trong việc tung ra những sự kiện then chốt nhất của câu chuyện mà không có lời giải thích. Khán giả chỉ kịp hiểu rằng có một cặp vợ chồng hạnh phúc muốn có con nhưng không thể có, anh chồng luôn miệng đánh dấu trên lịch và hỏi “có bầu chưa em”, thì một ngày, cô ấy có con và làm người chồng vui sướng. Sau đó, một người đàn ông đến nhà và hung hăng đòi lại đứa con, dù trước đó mấy phút, hắn đã giúp người vợ ấy thoát khỏi cảnh bị một gái làng chơi làm nhục giữa chợ.

Tất cả tạo ra một sự mơ hồ trong câu chuyện, khiến nhiều câu hỏi không hiểu lý do, nguyên cớ ra sao cứ chất chứa trong lòng khán giả. Để rồi sau đó, Lưu Huỳnh lật ngược trở lại nội dung phim từ đầu, sử dụng góc máy khác để tạo ra những điểm nhìn mới, hé mở dần dần những hỷ, nộ, ái, ố trong quá trình sinh thành ra cậu bé Phúc.

Khán giả lúc đó mới thấu hiểu rằng, đoạn đầu phim được thực hiện cắt cụt như những tiếng nấc, thực chất là chủ đích của đạo diễn nhằm tạo ra sự lẩn quẩn không lối thoát. Lưu Huỳnh đã mô tả số phận nhân vật quẩn quanh bằng hình thức tự sự rất… quanh quẩn, như thể phim chính là nhân vật. Họ buồn thì phim buồn, họ vui thì phim vui, họ rơi vào ngõ cụt thì phim cũng không tìm nổi đường ra.

CÁI ĐẸP BỊ BÓP CHẾT

Trong khoảng thời lượng gần 2 tiếng của mình, bộ phim Lấy chồng người ta không kể câu chuyện đơn giản, mạch lạc để người xem dễ hiểu, mà cố tình vòng vo, xoay tới xoay lui các sự kiện ở các thời gian khác nhau, nhằm để khán giả lạc giữa dòng kể của phim như những nhân vật trong phim quanh quẩn cùng sông nước. Đây là cách làm phim Lưu Huỳnh đã từng thực hiện trong các tác phẩm trước, nhưng chỉ tới Lấy chồng người ta, thì nó mới thực sự có tác dụng thúc đẩy cảm xúc người xem phim.

Phần đầu phim tràn ngập những lát cắt nhẹ nhàng, đôi chút hài hước. Để rồi sau đó, đạo diễn dần lật mở lại và lôi ra những tội ác vô đạo nảy sinh giữa những khoảnh khắc yêu thương ấy. Ban đầu người chồng sung sướng khi nghe tin vợ có bầu, nhưng về sau, khi khán giả biết rằng ngay trước đó, cô đã khóc vì bị Linh uy hiếp, thì tất cả chợt hiểu hạnh phúc của họ ngắn chẳng bằng tày gang. Bằng thủ pháp như vậy, đạo diễn đã dần bóp chết những cái đẹp ở đầu phim, làm nó chìm ngỉm ở những cảnh cuối phim và để cái ác trỗi dậy.

Không dùng để câu khách rẻ tiền, những cảnh nóng trong phim sử dụng ngôn ngữ điện ảnh mang tính khơi gợi cao, dù không đặc tả nhưng vẫn đậm chất gợi cảm mãnh liệt nhằm đem lại ham muốn tình yêu tột bậc. Trái lại, tính bạo lực thô ráp được đặc tả chi tiết thông qua các cú tát, đánh nhau sứt đầu, bắt buộc quan hệ tình dục… để thể hiện sự bất thường, điên loạn của cái ác, cũng như sự “tức nước vỡ bờ” của cái thiện. Tính bạo lực và tình dục được khai thác trong bộ phim một cách tự nhiên, đậm tính nguyên thuỷ, và có phần man rợ như thể đó là những cách duy nhất để chiến thắng con người và thiên nhiên.

Trong nửa sau của Lấy chồng người ta, cái đẹp dần dần bị cái ác lấn át. Sự hy sinh khi Lụa muốn có được tương lai hạnh phúc (đứa con) nên kết giao với cái ác (Linh) để khoả lấp sự thất vọng (Khánh) đã tạo ra nghiệp chướng với tất cả mọi người. Cuối cùng, để tranh giành hạnh phúc, họ phải chiến đấu chống lại cái ác vô nhân tính bất chấp mọi thương tổn Linh gây ra với những phương thức bệnh hoạn của hắn.

Xung đột đậm tính man rợ thực sự bắt đầu bằng cú đánh bằng gậy của Linh vào đầu Khánh. Kể từ đó, Lấy chồng người ta dìm người xem vào biển máu và nước mắt đầy tính thô bạo. Nhịp phim cũng trở nên gấp gáp hơn và được tôn lên bằng nhạc nền dồn vang dai dẳng, kịch tính, khiến bộ phim trở nên căng thẳng, nghẹt thở, tạo ức chế cảm giác mạnh cho khán giả, đúng theo ý muốn của đạo diễn.

CÁI ÁC ĐẸP VÀ ĐIÊN

Lưu Huỳnh đã tạo ra một cái ác thật đẹp lúc ban đầu, nhưng đầy kinh hoàng về sau. Mọi phân đoạn quay chậm Linh trong bộ đồ Thần tài đều toát ra một cái đẹp thị giác mạnh mẽ, nhưng sự điên loạn ẩn chứa bên trong là điều không ai ngờ tới. Kết hợp vào đó là khả năng diễn xuất đáng kinh ngạc của Thái Hoà, khi anh xoá bỏ hoàn toàn các hình ảnh đỏng đảnh trước đó, để vào vai người đàn ông tâm thần này.

Bằng diễn xuất nổi trội đầy tính ám ảnh, Thái Hoà đã khắc hoạ thành công và sống động sự đáng sợ của cái ác tên Linh, một kẻ đầy bạo lực và bệnh hoạn sau sự đổ vỡ gia đình. Thái Hoà không che giấu, giữ lại bất cứ biểu cảm nào của mình vào trong, mà anh phô hết cảm xúc ra ngoài khuôn mặt, từ sự yêu thương cộc cằn, cho tới phút bấn loạn tâm lý, nhằm tạo ra một cái ác hoàn thiện, phi nhân tính. Đây là một vai phản diện đáng nhớ của màn ảnh Việt.

Hình ảnh có tính chất chìa khoá thể hiện cho sự quẩn quanh trong phim – ngôi nhà nổi xoay lòng vòng trên mặt nước – được xuất hiện muộn màng khiến người xem dễ dàng quên gắn nó với chủ ý dựng phim trước đó của Lưu Huỳnh. Cũng không khó để nhận ra các kẽ hở trong kịch bản của bộ phim, nhưng dường như, đạo diễn đã cố gắng loại bớt ra những kẽ hở tiến lên trong phim, để đẩy lùi tình cảnh nhân vật vào trong các thế kẹt, không thể thoát thân.

Bộ phim kết thúc cũng bằng khuôn mặt giàn giụa nước mắt và đổ máu của Lụa, tiếp tục thể hiện sự đau khổ dai dẳng. Sự quẩn quanh tiếp tục đeo bám với nhân vật này khi máy quay từ từ zoom cận vào mặt cô, trái ngược với cảnh đầu phim, như một lời cảm thông cho đức hy sinh của người phụ nữ Việt. Lấy chồng người ta là một bộ phim tâm lý đậm chất bạo lực được đạo diễn Lưu Huỳnh cố gắng đẩy lên tới sự tận cùng của quẫn bách. Và trong một chừng mực nào đó, thì ông đã thành công.

Trung Rwo

The Dark Knight Rises – Áng sử thi bi tráng về huyền thoại Người Dơi

Ngay từ khi ra mắt năm 1939, hình mẫu Người Dơi đã trở thành đại diện cho một thế hệ siêu anh hùng mới, gần gũi với con người hơn - không có năng lượng siêu nhiên, chiến đấu bằng các thiết bị công nghệ cao. Hình ảnh này hàm chứa nhiều thông điệp, nhưng mạnh mẽ nhất là lớp ý: chỉ cần có sự quyết tâm, ai cũng có thể trở thành siêu anh hùng. Từ đó tới nay, Người Dơi đã được đưa lên màn ảnh rộng trong nhiều bộ phim khác nhau. Thế nhưng, chỉ khi được đạo diễn Christopher Nolan làm lại vào năm 2005, Người Dơi mới được khoác lên mình một danh hiệu mới: huyền thoại.

Read More

Winds of September

Tôi cho rằng, nếu như You’re the Apple of My Eyes đã đưa bạn tới những sắc màu hồng “sến” của tuổi học trò, thì nên có những bộ phim tăm tối hơn để tạo ra sự cân bằng. Nếu được gọi tên một màu cho mảng phim học đường, tôi gọi phim học đường Nhật Bản nhuốm màu đen, phim Hàn Quốc có màu vàng, phim Trung Quốc có màu đỏ, phim Thái Lan có màu xanh và phim Đài Loan có màu hồng. (phim Việt Nam thì là màu cám lợn). Nhưng thật hay, trong cái khoảng màu hồng của Đài Loan vẫn nổi lên một màu xanh da trời tươi mát của Winds of September, bộ phim đầu tay của đạo diễn Lâm Thư Vũ (phim mới nhất là Starry Starry Night).

Nội dung của Winds of September xoay xung quanh câu chuyện về 9 nam nữ học sinh trung học, (7 nam, 2 nữ). Sự yêu thích bóng chày đã đưa họ đến với nhau, nhưng đây cũng là một khoảng thời gian nhạy cảm nhất khi bước vào giai đoạn trưởng thành, nơi ngập tràn sự nghi hoặc và bán đứng, giữa bao lực và tình dục, tình bạn thuần khiết và tình yêu chớm nở. Winds of September có thể coi là phiên bản trưởng thành hơn so với You’re Apple of My Eyes, khi nó dám đề cập tới nhiều vấn đề hơn của cuộc sống học trò: tình yêu, tình bạn, tình dục, tình thầy trò, gia đình tan vỡ, huynh đệ tương tàn, thần tượng sụp đổ, lòng chung thuỷ bị thử thách, sự dối trá bị bóc mẽ… Và từ đó, từng bạn trẻ lớn lên nhờ những trải nghiệm có vui có buồn ấy. Mình xúc động khi xem Winds of September vì thấy nó giống với cuộc sống học sinh của mình, theo một cách chân quê và trong trẻo chứ không quá áp đặt như Apple.

Winds of September có một dàn diễn viên có khả năng đầy ấn tượng, sử dụng âm nhạc hay, quay phim độc đáo. Tuy nhiên, cái kết buồn của Winds có lẽ là điều không ai mong muốn nhất và là điều khiến mình ngại xem lại bộ phim, giống như một bộ phim học đường Nhật khác là All About Lily Chou-Chou. Ai cũng muốn một cái kết hạnh phúc, nhất là khi đó là điều gắn với tuổi trẻ của mình. Cửu Bá Đao đã lấy môtip của Winds và ghép một cái kết tươi sáng hơn, rồi gọi là You’re Apple of My Eyes. Nhưng dù có buồn, đoạn nhạc ở cuối phim sẵn sàng lấy đi nước mắt của nhưng con người ưa hoài niệm. Nếu bạn muốn xem một phim vào mùa phượng nở, chia tay, thì đây là một bộ phim phải xem.

Mời bạn xem một số hình ảnh trong phim. Rất nhí nhố và tươi tắn, nhưng đầy ưu tư. Tôi không hiểu đến bao giờ Việt Nam mới có một bộ phim như vậy.

+ UPDATE: Mình đã up video xem phim này online ở cuối bài. Phim không có phụ đề tiếng Việt, chỉ có tiếng Anh.

Read More

Immortals - Phim đánh đấm theo style tranh Phục Hưng

Ngay sau khi xem xong Immortals, mình đã hiểu vì sao bộ phim lại bị chê bai nhiều như vậy trong suốt thời gian qua. Nhưng có lẽ những người chê vì một lý do nào đó không nhìn thấy cái duy nhất mà Tarsem muốn làm. Sau hai bộ phim thành công The CellThe Fall, người ta đã biết đến cái tên Tarsem như một trong những đạo diễn phong cách ấn tượng. Nhưng chỉ tới Immortals này, thì cái dòng “a film by Tarsem” nó mới hiện ra kiêu hãnh đến vậy. Và chỉ cần nhắc tới Tarsem, là nghĩ tới những hình ảnh trau chuốt tới mức đáng kinh ngạc. Mình không quá thích nội dung của The Cell hay The Fall, nên khi có Immortals, mình hoàn toàn không quan tâm tới nội dung của nó, mà chỉ muốn xem cái phong cách Tarsem được sử dụng như thế nào. Và mình đã hoàn toàn khuất phục.

Read More

Lời nguyền huyết ngải - Tâm hồn mẹ

Một tuần đầy các sự kiện văn hoá nhớn nhỏ khiến cho ai cũng phải mong ngóng cái này cái kia. Riêng tôi thì ngóng trông 2 phim này đã lâu nên quyết định viết luôn review ngắn .

Lời nguyền huyết ngải

Trong lúc nói chuyện với mình, anh Thành Lộc có nói rằng anh đồng ý đóng phim của Bùi Thạc Chuyên vì quá thích Chơi Vơi và muốn thử sức mình với một đạo diễn phim nghệ thuật. Nhưng sau vụ Khi yêu đừng quay trở lại của Nguyễn Võ Nghiêm Minh, anh hiểu rằng đạo diễn phim nghệ thuật làm phim thương mại cũng khó khắn lắm. Tuy thế, sau khi đọc kịch bản, anh đã có niềm tin rằng tay nghề của Bùi Thạc Chuyên có thể làm một bộ phim tử tế, không quá hay thì cũng đủ tử tế cho khán giả. (mình thích chữ “tử tế” của anh Thành Lộc ^^)

Read More

Review: Paprika – Một giấc mơ không tưởng


Paprika (2006)

Ngày chiếu: 25/11/2006 (Nhật)
Đánh giá: ★★★★☆

Không có giới hạn về thời gian và không gian, giấc mơ là những thế giới huyền ảo mà ai cũng có thể tự do bay nhảy với tiềm thức của mình. Đó là một thế giới tuy xa xôi nhưng cũng rất gần gũi, và nó đã được khái quát đầy tinh tế với Paprika. Bộ phim Paprika đã đem tới cho khán giả một trải nghiệm giấc mơ độc đáo và không tưởng.

Read More

Một ngày đi xem phim The Tree of Life


The Tree of Life (2011)

Ngày khởi chiếu: 15/8/2011 (Việt Nam) - 16/5/2011 (Pháp)
Đánh giá: ★★★★☆

Thông tin đầu tiên mình được nghe về The Tree of Life chắc cũng tầm giờ này năm ngoái, khi cái teaser poster rất xấu có hình 1 cái cây và 1 ngôi nhà blend in khung cảnh chiều tối được tung lên mạng. Tên tuổi của Brad Pitt, Sean Penn đối với mình không quan trọng bằng dòng chữ Kịch bản & Đạo diễn: Terrence Malick. Và sau này, mình sát cánh với mọi hoạt động của nó từ khi ra poster, tham gia Cannes, tung trailer và phát hành tại Việt Nam. Khán giả phải cám ơn công ty Thiên Ngân đã rất mạnh bạo nhập một bộ phim nghệ thuật như thế này chiếu tại Việt Nam. Còn hôm nay thì mình đã xem ở Megastar và thấy màn hình rung bần bật từ đầu tới cuối phim, chứng tỏ phim hay mà rạp chiếu hoặc bản phim không đảm bảo thì cũng có thể phá phim như thường. Và có lẽ là do gán mác “thuần nghệ thuật” nên dù trong rạp có nhiều tiếng la ó thì cũng ít báo đài dám chê phim “dở”.

Read More

Review: X-Men: First Class - Phim anh hùng của năm 2011


X-Men: First Class (2011)

Ngày chiếu: 24/6/2011 (Việt Nam) - 10/6/2011 (Mỹ)
Đánh giá:

1. Khi lần đầu tiên xem teaser trailer của X-Men: First Class, tôi chẳng thấy hứng thú. Vẫn nhưng câu chuyện cứu thế giới ấy, vẫn là những màn hành động rập khuôn đậm tính Hollywood mà khán giả đã xem cả trong loạt X-Men, First Class ngỡ như tiếp tục đi vào lối mòn của dòng phim siêu anh hùng trong thời gian gần đây. Nhưng hoá ra, bộ phim thông minh hơn hẳn so với suy nghĩ ban đầu của tôi. Với một kịch bản chắc chắn, xây dựng nhân vật thành công, diễn xuất ấn tượng, hành động hợp lý, thông điệp sâu sắc, X-Men: First Class vượt qua cả một prequel khác là Star Trek và tiến đến thành tựu tương tự The Dark Knight.

Read More

1 of 3
Load More Posts
Sorry, No More Posts
Loading...