Tokyo Story – Nỗi xúc động của sự giản dị

Vào một buổi chiều năm 1987, đạo diễn Wim Wenders tình cờ ghé vào mái hiên của một rạp chiếu bóng nhỏ ở ngoại ô New York để trú mưa. Trong lúc chờ mưa tạnh, ông mua vé vào xem một bộ phim Nhật lúc bầy giờ không mấy tiếng tăm có tên là Tokyo Story. Xem xong phim, ông trở ra đứng dưới mái hiên và… khóc. Ông khóc vì nhận ra rằng những gì ông vừa nhìn thấy trên màn ảnh hôm đó mới thật sự là điện ảnh.
Bộ phim Tokyo Story bắt đầu bằng những cảm xúc hứng khởi của cặp vợ chồng già khi chuẩn bị lần đầu tiên trong đời lên thành phố Tokyo để thăm các con đã trưởng thành. Tuy nhiên cặp vợ chồng già nhanh chóng nhận ra rằng cuộc viếng thăm của họ chỉ khiến con cháu khó chịu. Sự xuất hiện của 2 người già bắt đầu đưa đến những xáo trộn trong cuộc sống bình thường của những đứa con, từ đó nảy sinh những mâu thuẫn, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của mối quan hệ gia đình. Qua mỗi bước tiến của câu chuyện, ta thấy niềm vui lúc ban đầu lặng lẽ tan đi và nỗi thất vọng, nỗi buồn cứ lớn dần lên để cuối cùng thành sự xót xa.










