Watch my short film "Present of the Future", my readers.

Posts tagged 5 sao

GRAVITY – THÁCH THỨC MỌI ĐIỀU BẤT KHẢ THI

Sự sống trong không gian là điều bất khả thi”, lời đề tựa đầu tiên của bộ phim Gravity (khởi chiếu tại Việt Nam từ ngày 11/10) chính là lỗ đen gây tò mò đầu tiên, chuẩn bị hút khán giả trôi tuột vào khoảng không vũ trụ sâu thẳm và đầy nguy hiểm suốt 90 phút đồng hồ. Vượt lên trên tất cả sự đáng sợ ấy, bộ phim đầy thông minh Gravity đem tới những trải nghiệm thị giác hùng vỹ không thể nào quên, một câu chuyện giành giật sự sống mạnh mẽ tới kinh ngạc, và một thiên hùng ca phản ánh ý nghĩa cuộc sống trong nội tâm sâu thẳm mỗi con người.

Bị quy chụp là một bộ phim khoa học viễn tưởng, thế nhưng Gravity là một bộ phim tiếp cận không gian theo hướng khoa học, chứ không có bất kỳ yếu tố viễn tưởng nào. Không có nhiều bộ phim mô tả vũ trụ theo phong cách đầy hiện thực như thế này. Ngoài Alien (1973) và 2001: A Space Oddysey (1968), Gravity mới có thể coi là bộ phim tiếp theo thách thức được sự bất khả thi trong việc đem tới một trải nghiệm đáng tin cậy tới kinh hoàng về cuộc sống ngoài không gian.

Read More

Tokyo Story – Nỗi xúc động của sự giản dị

Vào một buổi chiều năm 1987, đạo diễn Wim Wenders tình cờ ghé vào mái hiên của một rạp chiếu bóng nhỏ ở ngoại ô New York để trú mưa. Trong lúc chờ mưa tạnh, ông mua vé vào xem một bộ phim Nhật lúc bầy giờ không mấy tiếng tăm có tên là Tokyo Story. Xem xong phim, ông trở ra đứng dưới mái hiên và… khóc. Ông khóc vì nhận ra rằng những gì ông vừa nhìn thấy trên màn ảnh hôm đó mới thật sự là điện ảnh.

Bộ phim Tokyo Story bắt đầu bằng những cảm xúc hứng khởi của cặp vợ chồng già khi chuẩn bị lần đầu tiên trong đời lên thành phố Tokyo để thăm các con đã trưởng thành. Tuy nhiên cặp vợ chồng già nhanh chóng nhận ra rằng cuộc viếng thăm của họ chỉ khiến con cháu khó chịu. Sự xuất hiện của 2 người già bắt đầu đưa đến những xáo trộn trong cuộc sống bình thường của những đứa con, từ đó nảy sinh những mâu thuẫn, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của mối quan hệ gia đình. Qua mỗi bước tiến của câu chuyện, ta thấy niềm vui lúc ban đầu lặng lẽ tan đi và nỗi thất vọng, nỗi buồn cứ lớn dần lên để cuối cùng thành sự xót xa.

Read More

A Separation - Viên ngọc về đạo đức

Vào năm 2011 vừa qua, lần đầu tiên trong lịch sử Liên hoan phim Berlin có một bộ phim Iran dành tới 3 giải quan trọng nhất, trong đó có giải Gấu Vàng dành cho bộ phim xuất sắc nhất. Kể từ đó, bộ phim liên tiếp nhận được nhiều thành công vang dội với hơn 40 giải thưởng, bao gồm cả giải Quả Cầu Vàng và Oscar danh giá. Đó là phim A Separation, một viên ngọc đáng quý của người Iran.

Read More

SHAME (Phim 18+)

Khi ra mắt, Shame đã đón nhận án kiểm duyệt NC-17, tức không ai dưới 17 tuổi được xem phim này bởi nhiều hình ảnh nhạy cảm về tình dục. Và đúng như vậy, Shame ngập tràn những cảnh quay nóng bỏng, nhưng quay rất đẹp và nghệ thuật, tạo ra cảm giác đầy cô đơn và hoang mang cho nhân vật chính. Cặp đôi đạo diễn Steve McQueen và diễn viên Michael Fassbender sau thành công của tuyệt phẩm Hunger đã trở lại và làm tôi mê đắm một lẫn nữa. Shame kể về một câu chuyện gây sốc về chàng thanh niên tìm đến sex để quên đi tình cảm riêng tư, mà theo một chiều hướng khả thi là với cô em gái Sissy của anh.

Read More

Review: The Woman – Kiệt tác!


The Woman (2011)

Ngày công chiếu: 14/10/2011 (Mỹ)
Đánh giá: ★★★★★

Vào tháng 1/2011, bộ phim kinh dị The Woman đã được công chiếu tại Liên hoan phim Sundance, Mỹ và ngay lập tức tạo ra một cú sốc nặng đối với khán giả. Nhiều người tỏ ra ghê tởm với những gì diễn ra trên màn ảnh, nhưng cũng có người ca ngợi sự độc đáo trong việc tạo ra cảm xúc mới với cả một dòng phim. Trong thời kỳ phim kinh dị đang “biến chất” như hiện nay, thành công của The Woman là rất đáng ghi nhận.

Read More

Review: Enter The Void – Trôi dạt trong cõi Hư Vô


Enter The Void (2009)

Ngày chiếu: 22/5/2009 (Pháp)
Đánh giá: ★★★★★

Có khả năng gây sốc cho tất cả mọi người, Enter The Void là một trải nghiệm độc đáo đầy màu sắc của một linh hồn vừa lìa khỏi xác. Bộ phim mang nặng tính thể nghiệm này chính là một minh chứng cho sự sáng tạo vô hạn dòng phim tác giả Châu Âu trong thời kỳ Hollywood suy thoái kịch bản nặng nề.

Một trải nghiệm độc đáo của Gaspar Noé

Vào năm 2002, thành công lớn về mặt thương mại của bộ phim Irreversible đã bật đèn xanh cho đạo diễn Gaspar Noé thực hiện bộ phim tiếp theo. Gaspar là một đạo diễn người Pháp đã gây được ấn tượng mạnh với một bộ phận khán giả thông qua các tác phẩm đậm tính bạo lực và chạm tới nhiều vấn đề nhạy cảm trong xã hội. Nhiều giải thưởng lớn nhỏ tại các liên hoan phim dành cho Carne (1991) và I Stand Alone (1998) là những minh chứng điển hình cho thành công của phong cách phim Gaspar. Tuy vậy, các nhà sản xuất vẫn e dè với phong cách quái ghở, gây sốc của Gaspar. Chỉ khi Irreversible cho thấy được rằng khán giả cũng quan tâm tới phim của ông, hãng Fidélité Films và Wild Bunch mới dám đầu tư để ông làm bộ phim dài thứ 3 của mình mang tên Enter The Void.

Read More

Bi, Đừng Sợ (2010) - Tuyệt vời!

Không có truyện, không có kịch tính, không có cao trào… là những gì mà người ta có thể nói về bộ phim được quảng cáo rùm beng - Bi, Đừng Sợ. Bộ phim như một lát cắt đầy tinh tế, mô tả một cuộc sống đẹp mà bí bách trong lòng những mối quan hệ phức tạp giữa con người của mảnh đất Hà Nội. Đó không phải là hiện thực cuộc sống mà tôi và bạn có thể trông thấy thường ngày, mà là một bức tranh đã được điện ảnh hoá theo con mắt cảm nhận của riêng đạo diễn trẻ Phan Đăng Di.

Bi, Đừng Sợ là một bộ phim kỳ lạ bởi nó không kể lại cho người xem nội dung theo một cấu trúc tự sự thông thường. Nó không có truyện, mặc dù câu chuyện trong phim hoàn toàn đủ sức níu giữ người xem trong suốt 90 phút. Bộ phim không đi theo quy chuẩn Hollywood thông thường, mà hướng vào việc tạo ra cảm giác trong từng cảnh quay. Và đối với một bộ phim nghệ thuật “thuần cảm giác” như thế này, việc chạm tới tâm hồn của đa số khán giả là bất khả thi. Những phim bom tấn Mỹ với lối kể chuyện mạch lạc gần như đã trở thành một quy chuẩn cho nhiều khán giả, khiến họ dễ dãi với những bộ phim hành động mãn nhãn và dễ dàng khước từ những bộ phim được kể bằng tư duy nghệ thuật điện ảnh độc đáo.

Read More

Review: Confessions (Kokuhaku) (2010) - Beautifully great!

0. Mọi người có thể vào đây để download bộ phim Confessions (Kokuhaku) bản DVDrip đẹp, kèm phụ đề tiếng Việt do mình dịch, về xem. Đây là bộ phim duy nhất trong năm nay mình làm sub (năm ngoái là The Cove và năm kia là Slumdog Millionaire), cũng chứng tỏ phần nào niềm đam mê của mình với bộ phim này. Chúc bạn xem phim vui vẻ & chúc mừng năm mới!

1. Mình biết đến Kokuhaku lần đầu tiên là vào tháng 8 năm ngoái, sau khi đọc bài của em Xiner. Thật sốc khi nghe plot về một bộ phim thế này “một cô giáo sau khi phát hiện ra học sinh giết con mình đã cho chúng uống sữa nhiễm HIV”. Lúc đó tôi chợt nghĩ rằng Nhật Bản tiếp tục đẩy tư tưởng của mình lên một giới hạn mới, và bắt đầu công cuộc nghe ngóng download phim từ đó. Và sau khi xem xong, tôi đã không hề bị thất vọng.

Read More

Rừng Na Uy - Phim hay cuối năm 2010

Rừng Na Uy là một bộ phim đặc sắc và may mắn thay đó là một bộ phim tuyệt vời để kết thúc một năm 2010 đáng chán đối với điện ảnh. Với bộ phim mới nhất này, Trần Anh Hùng tiếp tục làm người xem cảm thấy không khí phim đậm đặc ngôn ngữ điện ảnh của ông, tiếp tục làm nhiều người… bỏ về giữa chừng, nhưng đồng thời vẫn làm nhiều người vỗ tay tán thưởng không dứt. Do đã đọc truyện của Haruki Murakami nên mới đầu tui cũng so sánh bộ phim với tác phẩm gốc, nhưng càng về sau, sự điêu luyện trong nghề của Trần Anh Hùng đã thuyết phục tui hoàn toàn và làm tôi không còn nhận ra đây là một bộ phim dựa theo truyện.

Tuy nhiên, rõ ràng là khi đọc truyện thì chúng ta sẽ hiểu rõ được nội dung và có thể cảm nhận rõ ràng hơn, chi tiết hơn tâm lý của từng nhân vật. Thế nhưng, khi gạt bỏ hình bóng của cuốn sách sang một phía, tui chợt nhận ra bộ phim vẫn có một sức sống rất riêng biệt, không hề bị dính dáng gì tới câu chuyện gốc: mọi góc cạnh cảm xúc, tình cảm, tâm lý, thông điệp, trăn trở… vẫn được giữ nguyên, thậm chí có đôi chỗ còn hay hơn sách. Lan man một chút, không hiểu sao tui thích so sánh Rừng Na Uy với phim Never Let Me Go hơn, vì chúng có quá nhiều điểm chung: một tình yêu không tới được với nhau, đặt trong một bối cảnh xã hội phức tạp, và một bài hát mang ảnh hưởng tới các nhân vật chính được lấy làm tên chủ đạo, chưa kể tới cách dựng cảnh kết hợp với cảm xúc.

Read More

Black Swan (2010) - Phim 5 Sao

Black Swan là bộ phim thứ 5 của đạo diễn Darren Aronofsky, người nổi danh toàn cầu với những tác phẩm nghệ thuật chuẩn mực như Requiem For A Dream, The Fountain, The Wrestler Pi. Có thể nói, Black Swan là một sự tổng hoà giữa cái thô ráp của The Wrestler, cái ám ảnh của Requiem For A Dream, cũng như cái chất thơ trong The Fountain. Không dám nói Black Swan là tác phẩm hay nhất của Aronfsky (Requiem và Fountain luôn là lựa chọn số 1 của mình), nhưng đây vẫn là một sự tổng hoà phong cách đặc trưng của ông, như thể một lời thì thậm đậm chất tác giả về sự “hoàn hảo trong nghệ thuật”.

Trong phim Black Swan, Nina là một vũ công ballet được chọn để đóng vai chính trong vở kịch Hồ Thiên Nga. Tuy nhiên, vai Nữ Hoàng Thiên Nga (Swan Queen) yêu cầu vũ công phải đóng được cả vai Thiên Nga Trắng, biểu hiện cho sự trong trắng, thánh thiện, và Thiên Nga Đen, biểu hiện cho sự xấu xa, cuồng vọng và u tối. Nina là một hiện thân hoàn hảo cho vai Thiên Nga Trắng, còn Lily, một vũ công khác, lại diễn thành công phần vai Thiên Nga Đen. Để hoàn thành vai diễn một cách tốt nhất, Nina sẽ phải tập luyện thuần thục những bước nhảy của Thiên Nga Đen, cho dù nó khiến cô có những tính cách xấu của vai này. Cô liên tục có ảo giác về hình ảnh của chính mình, và nghi ngờ Lily đang giở trò với cô.

Read More

1 of 2
Load More Posts
Sorry, No More Posts
Loading...