[Flash 9 is required to listen to audio.]

Mấy hôm nay Hà Nội nóng kinh khủng. 39, 40 độ là ít. Đây có lẽ là một trong số vô vàn các nguyên nhân mà người Việt ta thích sang các nước ôn đới mà sinh sống nhỉ. Làm vài cái note ghi nhớ :

VTV6 càng ngày trở nên phản cảm, theo đúng những ý kiến của các CTV MIH đưa ra lần trước. Hôm trước mình coi cái “Cầu Vồng”, có nhiệm vụ tuyển MC cho cái gì đó. Mình thấy phản cảm ở chỗ : mỗi thí sinh dự thi lại đứng lên nói trước 1 ban giám khảo dưới sự giúp đỡ của 1 nhúm khán giả được mời tới. Và tấn bi hài bắt đầu như sau, có bạn khán giả tình nguyện đóng giả làm một bà cụ tay run để cho 2 bạn suýt MC kia phỏng vấn trong chương trình giả định “Vì người nghèo”, có bạn khán giả tình nguyện giả vờ nói không ra tiếng để 2 bạn suýt MC kia có cớ để nói rằng “hình như mic bị hỏng”. Hay ghê, MC cũng cần học diễn tuồng như vậy hả ?

Đi thi cuối kỳ ở trường mình luôn luôn là rất vui. Vui ở chỗ chẳng cần học gì cũng làm được bài. Vui ở chỗ những người học bài cũng chẳng sử dụng những gì mình học để làm bài. Hôm nay mình thi Quản trị kinh doanh như vậy đó. Cái sự học tại cái DAV này coi bộ hay ho đối với những người như mình. Được cái trời nóng.

→ Trong Home có một đoạn rất hay. Cô narrator đọc là : ” Liệu chúng ta có cần phải xây những những bức tường phá vỡ sợi dây liên kết nhân loại, chia rẽ con người với nhau và chỉ giữ hạnh phúc của riêng mình khi mà bên ngoài có quá nhiều khổ đau ?” (Must we always build walls to break the chain of human solidarity, separate peoples and protect the happiness of some from others’ misery?). Trên hình ảnh là cảnh một khúc Vạn lý trường thành bị đổ nát. Mọi người tự hiểu nhá :)

→ Hôm nay nói chuyện với em Thúy và vỡ ra một số điều tương đối khó chấp nhận ( Thúy bạn mình chứ hổng phải em Thúy vừa Bay ). Từ xưa tới nay mình luôn nghĩ mình thuộc dạng người không phải ai cũng hiểu ngay trong những lần gặp đầu tiên, và mình cũng hiểu những ấn tượng mà mọi người ‘trao’ cho mình khi đó, nhưng nhiều quá đâm lờn thuốc, giờ thì mặc kệ. Hôm nay nói chuyện làm mình có những suy nghĩ kỳ lạ ghê về cái tính cách của mình. Thấy nản ghê ta.

→ Tối nay coi lại cái kịch bản của The Dark Knight do thằng Michael Bay gửi cho WB. Công nhận mình thấy TDK may mắn là không bị cái thằng chả toàn bom nổ với bưởi nảy trong đầu này làm đạo diễn, nếu không thì hình mẫu Batman bị nó băm vằm là cái chắc. Đọc qua vài đoạn hay ho nè :

1. Bruce : We hack the Internet

Alfred : Hack the Internet ?

Bruce : Yes, hack the Internet.

General : Noone’s ever hack the Internet before.

Bruce : Well, there’s a first for everything.

General : Okay, I like it. But which one of the Internets do we hack ?

Bruce : All of them.

2. RACHEL stretches against the open hood. The camera zooms in on her naked torso. It luxuriates on her toned stomach. Up it goes. Then down. Then up again. Slowly…slowly… Now counter-clockwise,

RACHEL : Alright, let’s see what I can do.
She leans into the engine, exposing her breasts, covered in perspiration. The camera zooms in and out on them, emphatically, a number of times.

RACHEL : That should do it. Now what do you say Bruce ? Can you help the army ?

BRUCE : ( pause ) Let’s save the world.

→ TS lũ EVN. Đã tăng giá thì chớ lại còn cắt điện liên miên. Type cái này mất đúng 15 phút mà mất điện liên tục tới 5 lần.

→ Song of the day : Haunted Ocean - Waltz with Bashir soundtrack

Photoshop’d

Nhân kỷ niệm tròn 2 năm ngày mình bắt đầu làm quen với Photoshop, hôm nay viết lách ra đây vài dòng để nói linh tinh một chút về những điều mắt thấy tai nghe và nghe qua đâu đó về chuyện thiết kế đồ họa. Hinh bên trên là 35 cái hình làm symbolize cho từng thời kỳ design của mình, từ thời tự sướng cho tới collage ngày nay.

Trước khi tới với Photoshop (PS), mình vẫn dùng Paint và Irfan View để chỉnh sửa ảnh, hì, cũng tốt chán, nhưng sau dùng PS thì mới thấy mình quê mùa thật. Tới bây giờ khi coi lại mấy cái hình mình làm 2 năm trước mà cứ buồn cười vì sao hồi xưa ta sến quá ta, nhưng đi lên từ con số không thì đành chịu như thế đi. Thế nhưng cả với các hình bây giờ, mình vẫn chưa thấy nó đẹp gì cả, hình blend đi blend lại vẫn chỉ là mấy cái màu đó, mấy cái bố cục ấy, chẳng thể khác được. Tớ đã bỏ DeviantArt mà chuyển qua Flickr vì có nhiều người quen xem hơn, nhưng dạo này cái tình trạng bão hòa ở trên diễn ra thường xuyên hơn tớ nghĩ, thế cho nên là bây giờ mỗi khi lên Flickr tớ cứ thấy nan nản.

Bây giờ hình như không phải là thời kỳ của mấy cái chuyện lấy stock rồi manipulate nữa rồi thì phải, mình bây giờ chỉ thấy người vẽ illustration và người chụp ảnh. Mình quen mấy chị/em vẽ illustration khá đẹp, như Chi, Kira, Caracat và đồng thời mình rất ngưỡng mộ cái khả năng sáng tạo của họ, đúng như cái ý nghĩa của câu nói “việc thiết kế là việc khiến người khác ghen tị vì họ không có ý tưởng như của bạn”. Còn chuyện chụp ảnh tớ thấy nó nản, Flickr là cái photo album, photography đương nhiên là thể loại được submit nhiều nhất, nhưng qua quan sát các contacts của mình, mình thấy chất lượng ảnh so với thời kỳ trước sụt giảm ghê gớm, và điều đáng đó là ảnh của những người từng được tôn vinh ở đâu đó và điều đó làm mình nghĩ rằng “phải chăng cái sự nổi tiếng ảo đang làm họ đánh mất mình”. Mình vẫn thấy thích cách chụp kể chuyện của Nghĩa, cách chụp tôn mẫu của chị Scarlet hay gần đây là em WinterSky ( hay ho là 2 người đều tên Linh ) và thấy vui vì họ vẫn giữ được phong độ dù bây giờ ai cũng bận bịu hết trơn. Blogger Anima Mia trong blog của mình đã nói rằng thanh niên bây giờ thích chụp ảnh nude và ảnh nhảy nhót kiểu siêu nhân để câu khách, sau đó dùng số comment thu được để tả về độ popularity của mình. Thực ra để có nhiều comment cũng chả khó, có một chiêu mà hồi trước bạn Nghĩa khơi ra từ vụ em Baby Milo rồi, ngoài ra những ai dùng Flickr đều biết tới mấy cái group kiểu như “Add 1 Comment 5” chẳng hạn, vô một hình mà chi chít hình như vậy thì khó tìm ra comment của bạn bè, và bây giờ thêm một kiểu câu comment nữa là chat qua Flickr, nhất là trong Flickr các em 9x, chính những dòng chat qua lại vớ vẩn ấy mà lượng comment của em tăng lên, thế là các bạn lại sướng. Chị Scarlet, Caracat hình như rất ít add to groups, mình và Nghĩa cũng đã bỏ từ lâu, chỉ khi có group của mấy anh em Việt thì mới add vô gọi là ủng hộ anh em, chứ nói thật, bây giờ tớ rất ít màng tới cái vụ comment trên đó. Popularity phụ thuộc vào chất lượng chứ đâu phải là số comment, cái câu cũ rích này luôn luôn đúng.

Thiết kế là việc dễ nhất để kết bạn, thu nhận đệ tử và có thêm kẻ thù. Mình không có kẻ thù, chỉ là có một số người mình cảm thấy khó chịu, còn người khác coi mình là kẻ thù hay không thì chịu, cái khái niệm đó cũng tương đối là khó hiểu. Kết bạn thông qua design rất thích và mình đã có thêm nhiều người bạn trong nhiều thể loại khác nhau - đó là điều vui nhất. Nhưng chỉ mới gần đây thôi, trong kỳ thi học kỳ vừa rồi, tớ mới chợt nhận ra rằng những gì tớ đang làm có thật sự là những gì tớ cần làm không ? Tớ thích công việc này nhưng công việc này dường như không phải là một sự lựa chọn an toàn của mình trong tương lại, làm freelance và bị lừa nhiều nên mình rút ra như vậy. Mọi người đang làm nghề này và kiếm ra tiền, còn mình chỉ làm để phục vụ cái sở thích thay đổi rất thường xuyên của mình, do đó đương nhiên quan niệm hai bên sẽ khác nhau. Phù, vậy hóa ra là / hình như là tớ đang dò dẫm đi từng bước trên một con đường mới thì phải, tiếp tục học ở cái DAV này dù chán nhưng vẫn có thể có ích trong chuyện tương lai sau này. Hy vọng sau này khi ổn định, mình lại có thể tiếp tục công việc design ưa thích. Còn giờ thì chịu.

Hôm nay đầu óc lẫn lộn, điên loạn, mệt mỏi nên viết một mạch mà không kiểm tra câu cú, ngữ pháp gì đâu. Có gì mọi người cứ bỏ qua hết giùm mình nhé. Và Joker nói đúng “If you’re good at something, never do it for free”, quan niệm của mình bây giờ đấy, thực dụng nhưng thực tế, ai muốn nghĩ sao cũng được.

Curtain.

2009 Scrapbook

Mình mới tìm ra một group bên Live Journal, tên nó là “2009 Scrabook” và ở đây, người ta tập trung lại những bài viết của các member nói về năm 2009 của họ, từng ngày từng ngày một. Những bài viết hay, những kỷ niệm đáng nhớ, những theme, icon đã dùng, những bộ phim, truyện đã coi, những bài hát đã nghe… 2009 Scrapbook giúp bạn nhớ về những khoảnh khắc ấy chỉ trong 1 bài viết.

Read More