Bi, Đừng Sợ (2010) - Tuyệt vời!

Không có truyện, không có kịch tính, không có cao trào… là những gì mà người ta có thể nói về bộ phim được quảng cáo rùm beng - Bi, Đừng Sợ. Bộ phim như một lát cắt đầy tinh tế, mô tả một cuộc sống đẹp mà bí bách trong lòng những mối quan hệ phức tạp giữa con người của mảnh đất Hà Nội. Đó không phải là hiện thực cuộc sống mà tôi và bạn có thể trông thấy thường ngày, mà là một bức tranh đã được điện ảnh hoá theo con mắt cảm nhận của riêng đạo diễn trẻ Phan Đăng Di.

Bi, Đừng Sợ là một bộ phim kỳ lạ bởi nó không kể lại cho người xem nội dung theo một cấu trúc tự sự thông thường. Nó không có truyện, mặc dù câu chuyện trong phim hoàn toàn đủ sức níu giữ người xem trong suốt 90 phút. Bộ phim không đi theo quy chuẩn Hollywood thông thường, mà hướng vào việc tạo ra cảm giác trong từng cảnh quay. Và đối với một bộ phim nghệ thuật “thuần cảm giác” như thế này, việc chạm tới tâm hồn của đa số khán giả là bất khả thi. Những phim bom tấn Mỹ với lối kể chuyện mạch lạc gần như đã trở thành một quy chuẩn cho nhiều khán giả, khiến họ dễ dãi với những bộ phim hành động mãn nhãn và dễ dàng khước từ những bộ phim được kể bằng tư duy nghệ thuật điện ảnh độc đáo.

Read More

Review: Confessions (Kokuhaku) (2010) - Beautifully great!

0. Mọi người có thể vào đây để download bộ phim Confessions (Kokuhaku) bản DVDrip đẹp, kèm phụ đề tiếng Việt do mình dịch, về xem. Đây là bộ phim duy nhất trong năm nay mình làm sub (năm ngoái là The Cove và năm kia là Slumdog Millionaire), cũng chứng tỏ phần nào niềm đam mê của mình với bộ phim này. Chúc bạn xem phim vui vẻ & chúc mừng năm mới!

1. Mình biết đến Kokuhaku lần đầu tiên là vào tháng 8 năm ngoái, sau khi đọc bài của em Xiner. Thật sốc khi nghe plot về một bộ phim thế này “một cô giáo sau khi phát hiện ra học sinh giết con mình đã cho chúng uống sữa nhiễm HIV”. Lúc đó tôi chợt nghĩ rằng Nhật Bản tiếp tục đẩy tư tưởng của mình lên một giới hạn mới, và bắt đầu công cuộc nghe ngóng download phim từ đó. Và sau khi xem xong, tôi đã không hề bị thất vọng.

Read More

Rừng Na Uy - Phim hay cuối năm 2010

Rừng Na Uy là một bộ phim đặc sắc và may mắn thay đó là một bộ phim tuyệt vời để kết thúc một năm 2010 đáng chán đối với điện ảnh. Với bộ phim mới nhất này, Trần Anh Hùng tiếp tục làm người xem cảm thấy không khí phim đậm đặc ngôn ngữ điện ảnh của ông, tiếp tục làm nhiều người… bỏ về giữa chừng, nhưng đồng thời vẫn làm nhiều người vỗ tay tán thưởng không dứt. Do đã đọc truyện của Haruki Murakami nên mới đầu tui cũng so sánh bộ phim với tác phẩm gốc, nhưng càng về sau, sự điêu luyện trong nghề của Trần Anh Hùng đã thuyết phục tui hoàn toàn và làm tôi không còn nhận ra đây là một bộ phim dựa theo truyện.

Tuy nhiên, rõ ràng là khi đọc truyện thì chúng ta sẽ hiểu rõ được nội dung và có thể cảm nhận rõ ràng hơn, chi tiết hơn tâm lý của từng nhân vật. Thế nhưng, khi gạt bỏ hình bóng của cuốn sách sang một phía, tui chợt nhận ra bộ phim vẫn có một sức sống rất riêng biệt, không hề bị dính dáng gì tới câu chuyện gốc: mọi góc cạnh cảm xúc, tình cảm, tâm lý, thông điệp, trăn trở… vẫn được giữ nguyên, thậm chí có đôi chỗ còn hay hơn sách. Lan man một chút, không hiểu sao tui thích so sánh Rừng Na Uy với phim Never Let Me Go hơn, vì chúng có quá nhiều điểm chung: một tình yêu không tới được với nhau, đặt trong một bối cảnh xã hội phức tạp, và một bài hát mang ảnh hưởng tới các nhân vật chính được lấy làm tên chủ đạo, chưa kể tới cách dựng cảnh kết hợp với cảm xúc.

Read More