Winds of September
Tôi cho rằng, nếu như You’re the Apple of My Eyes đã đưa bạn tới những sắc màu hồng “sến” của tuổi học trò, thì nên có những bộ phim tăm tối hơn để tạo ra sự cân bằng. Nếu được gọi tên một màu cho mảng phim học đường, tôi gọi phim học đường Nhật Bản nhuốm màu đen, phim Hàn Quốc có màu vàng, phim Trung Quốc có màu đỏ, phim Thái Lan có màu xanh và phim Đài Loan có màu hồng. (phim Việt Nam thì là màu cám lợn). Nhưng thật hay, trong cái khoảng màu hồng của Đài Loan vẫn nổi lên một màu xanh da trời tươi mát của Winds of September, bộ phim đầu tay của đạo diễn Lâm Thư Vũ (phim mới nhất là Starry Starry Night).

Nội dung của Winds of September xoay xung quanh câu chuyện về 9 nam nữ học sinh trung học, (7 nam, 2 nữ). Sự yêu thích bóng chày đã đưa họ đến với nhau, nhưng đây cũng là một khoảng thời gian nhạy cảm nhất khi bước vào giai đoạn trưởng thành, nơi ngập tràn sự nghi hoặc và bán đứng, giữa bao lực và tình dục, tình bạn thuần khiết và tình yêu chớm nở. Winds of September có thể coi là phiên bản trưởng thành hơn so với You’re Apple of My Eyes, khi nó dám đề cập tới nhiều vấn đề hơn của cuộc sống học trò: tình yêu, tình bạn, tình dục, tình thầy trò, gia đình tan vỡ, huynh đệ tương tàn, thần tượng sụp đổ, lòng chung thuỷ bị thử thách, sự dối trá bị bóc mẽ… Và từ đó, từng bạn trẻ lớn lên nhờ những trải nghiệm có vui có buồn ấy. Mình xúc động khi xem Winds of September vì thấy nó giống với cuộc sống học sinh của mình, theo một cách chân quê và trong trẻo chứ không quá áp đặt như Apple.

Winds of September có một dàn diễn viên có khả năng đầy ấn tượng, sử dụng âm nhạc hay, quay phim độc đáo. Tuy nhiên, cái kết buồn của Winds có lẽ là điều không ai mong muốn nhất và là điều khiến mình ngại xem lại bộ phim, giống như một bộ phim học đường Nhật khác là All About Lily Chou-Chou. Ai cũng muốn một cái kết hạnh phúc, nhất là khi đó là điều gắn với tuổi trẻ của mình. Cửu Bá Đao đã lấy môtip của Winds và ghép một cái kết tươi sáng hơn, rồi gọi là You’re Apple of My Eyes. Nhưng dù có buồn, đoạn nhạc ở cuối phim sẵn sàng lấy đi nước mắt của nhưng con người ưa hoài niệm. Nếu bạn muốn xem một phim vào mùa phượng nở, chia tay, thì đây là một bộ phim phải xem.
Mời bạn xem một số hình ảnh trong phim. Rất nhí nhố và tươi tắn, nhưng đầy ưu tư. Tôi không hiểu đến bao giờ Việt Nam mới có một bộ phim như vậy.



