
Cách đây khá lâu, Ngôi nhà trong hẻm gây tò mò cho mình sau khi xem xong 2 đoạn teaser của Ngô Thanh Vân và Trần Bảo Sơn. Chỉ đơn giản là những cảnh lia máy dọc tường, trần nhà, vẫn có cảm giác rờn rợn tới kỳ lạ giống với phong cách Gaspar Noe. Và sau khi có đoạn theatrical trailer thì càng ấn tượng hơn với không khí đặc sệt của những phim quỷ ám mà Việt Nam chưa từng có trước đây. Nhưng ngay lúc đó, mình đã nghi ngờ rằng nếu đi theo hướng này thì e không được chiếu ở Việt Nam vì sẽ bị ban kiểm duyệt quy thành “tuyên truyền mê tín dị đoan”. Và khi có cơ hội đọc kịch bản của phim thì mình nghĩ có lẽ bộ phim vẫn đủ sức ra rạp. Vì nó chẳng có gì đáng sợ cả.

Thiên Mệnh Anh Hùng
Đây là bộ phim tạo được dư luận tốt nhất từ trước khi chiếu rạp và chắc chắn sau khi công chiếu thì còn lắm trò vui. Sau những cú dớp của Giao lộ định mệnh và Cô dâu đại chiến, phim của Victor Vũ lại bị soi mói vào mấy chuyện “đạo phim, đạo ý tưởng” các kiểu và quả thực là cũng có khi mà Bùi Anh Tấn lên tiếng “không được cảm ơn”. Anh UK từng bảo, “khán giả Việt ra rạp toàn cầm theo kính lúp, còn nhà báo ra rạp cầm theo cái sàng để lọc sạn” mà. Không ít người đi xem Thiên mệnh anh hùng với tâm thế sẽ cho Victor Vũ một cú đau điếng như Lê Hoàng với Tối nay 8 giờ. Nhưng có lẽ họ không làm được.

Một tuần đầy các sự kiện văn hoá nhớn nhỏ khiến cho ai cũng phải mong ngóng cái này cái kia. Riêng tôi thì ngóng trông 2 phim này đã lâu nên quyết định viết luôn review ngắn .
Lời nguyền huyết ngải
Trong lúc nói chuyện với mình, anh Thành Lộc có nói rằng anh đồng ý đóng phim của Bùi Thạc Chuyên vì quá thích Chơi Vơi và muốn thử sức mình với một đạo diễn phim nghệ thuật. Nhưng sau vụ Khi yêu đừng quay trở lại của Nguyễn Võ Nghiêm Minh, anh hiểu rằng đạo diễn phim nghệ thuật làm phim thương mại cũng khó khắn lắm. Tuy thế, sau khi đọc kịch bản, anh đã có niềm tin rằng tay nghề của Bùi Thạc Chuyên có thể làm một bộ phim tử tế, không quá hay thì cũng đủ tử tế cho khán giả. (mình thích chữ “tử tế” của anh Thành Lộc ^^)

Ngày ra mắt: 14/10/2011 (Việt Nam)
Đánh giá: ★★★☆
Hot boy nổi loạn và Câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt bao gồm 2 câu chuyện nhỏ, đan xen nhau, với một bên là câu chuyện về cuộc đời và tình yêu đầy trớ trêu của 3 chàng trai đồng tính Khoa, Lam, Đông với một bên là câu chuyện cảm động của cô gái điếm tên Hạnh và anh chàng Cười khờ khạo, bị câm.
Phim hot nên phải cố gắng viết review ngay kẻo nguội, mà không viết không được vì bị dí deadline. Giờ chia ra thế này để mọi người cho dễ nhìn :)

Không có truyện, không có kịch tính, không có cao trào… là những gì mà người ta có thể nói về bộ phim được quảng cáo rùm beng - Bi, Đừng Sợ. Bộ phim như một lát cắt đầy tinh tế, mô tả một cuộc sống đẹp mà bí bách trong lòng những mối quan hệ phức tạp giữa con người của mảnh đất Hà Nội. Đó không phải là hiện thực cuộc sống mà tôi và bạn có thể trông thấy thường ngày, mà là một bức tranh đã được điện ảnh hoá theo con mắt cảm nhận của riêng đạo diễn trẻ Phan Đăng Di.
Bi, Đừng Sợ là một bộ phim kỳ lạ bởi nó không kể lại cho người xem nội dung theo một cấu trúc tự sự thông thường. Nó không có truyện, mặc dù câu chuyện trong phim hoàn toàn đủ sức níu giữ người xem trong suốt 90 phút. Bộ phim không đi theo quy chuẩn Hollywood thông thường, mà hướng vào việc tạo ra cảm giác trong từng cảnh quay. Và đối với một bộ phim nghệ thuật “thuần cảm giác” như thế này, việc chạm tới tâm hồn của đa số khán giả là bất khả thi. Những phim bom tấn Mỹ với lối kể chuyện mạch lạc gần như đã trở thành một quy chuẩn cho nhiều khán giả, khiến họ dễ dãi với những bộ phim hành động mãn nhãn và dễ dàng khước từ những bộ phim được kể bằng tư duy nghệ thuật điện ảnh độc đáo.





