
Hôm nay rảnh rỗi lạch cạch mấy dòng về mấy chuyện mình đang nghe loáng thoáng qua đây, lại làm kiểu chốc chốc xuống dòng cho nhanh.
Dạo này phong trào đấu tranh bằng bàn phím chống Trung Quốc đang phát triển mạnh mẽ. Đi khắp tất cả các diễn đàn, các mạng xã hội thì bất cứ tin tức nào liên quan tới TQ cũng đều rất hot, thế nên nếu trên Linkhay mà có những tin như “Dân TQ biểu tình” mà đông comment hơn tin “Một người nghèo ở Quảng Nam cần giúp đỡ” thì cũng chẳng có gì lạ đâu, các thanh niên yêu nước nhỉ. Nói chung là ai chả ghét Trung Quốc, bạn ghét tôi cũng ghét, ngoài ra tôi còn ghét Nhật Bản vì tôi cho rằng chúng nó đều là tụi emo giết cá mập, ăn cá sống, tôi còn ghét Ý vì nó bẩn thỉu, tệ hại, còn ghét cả Brazil vì nó quá xá nóng. Haha, tôi thì nước nào cũng có cái đáng để ghét hết đó, VN cũng không thiếu đâu, nhưng tôi khác bạn vì tôi chẳng muốn nói gì về cái sự bẩn thỉu của TQ lắm. Dù cái sự đểu giả của nó trong sử sách cũng đã ghi đầy đủ, nhưng nếu nhiều bạn nói rằng sử sách mình ghi láo thì tớ cũng hổng biết nói sao với các bạn đó, cảm giác đau lòng giống như các bác bị mất dép, mất giầy da ở châu Âu vậy. Nhưng khi có 1 clip nào đó đánh đập trẻ con, 1 người đã nói rằng “Chắc chắn lũ Tàu rồi, chỉ có dân Tàu mới ác thế !” và được nhiều bạn đồng tình, thì tôi cảm thấy hơi xấu hổ, bởi vì nước mình có nhiều bạn không biết gì về tình hình trong nước cả. Do đó, các bạn nên bàn chuyện nước mình trước khi bàn chuyện người khác ha.
Mà các bạn nói lịch sử đúng, lịch sử sai tôi cũng hổng hiểu các bạn lấy dẫn chứng ở đâu, hay là vì bạn đã sống hơn 2000 năm rồi nên biết được các năm AD tường tận ra sao chăng. Ví dụ như tôi đọc cuốn “Da Vinci Code”, tôi đọc mà hổng hiểu cái nào đúng cái nào sai, thậm chí nhiều lúc tôi còn nghĩ liệu bản đồ Trái Đất có đúng không nữa, hay là mấy thằng địa lý nó lừa mình, VN có phải chữ S không, TQ có to như thế không, nếu tôi mà là các bạn bị mất giầy đó thì chắc tôi nghi ngờ tất cả các thứ xung quanh tôi mất. Ông Dan Brown tài thật, ông làm tất cả người đọc nghi ngờ những gì xuất hiện xung quanh, bất cứ thứ gì.
Bàn trở lại về Trung Quốc, tớ cũng hổng biết nhiều lắm về mấy vụ Tân Cương đó hay mấy vụ tương tự, nhưng tớ nghi ngờ nhiều Đảng phái như vậy ở nhiều nước khác ( Việt Nam, Iran, … ) đều bị nước ngoài giật dây cả. Vụ Iran Election mới thật là khủng khiếp, không hiểu dân tình ở đó đã bị mụ mị kiểu gì, có giống như VN ta không, nhưng tớ thấy việc hành động chống lại 1 chính quyền chính thức là đã sai rồi, đã thế còn không có bất cứ bằng chứng gì ngoài những lời nói mơ hồ một phía về chuyện gian lận phiếu bầu. Và thử nhìn lại những gì họ nhận được xem, có được chút dân chủ nào không hay chỉ toàn là máu, bạo động và tình trạng bất ổn định. Và thử nghĩ xem nếu đáng kia lên cầm quyền thì tình trạng đó có chấm dứt không, hay lại là một Thái Lan thứ 2. Tớ thấy khổ cho những người dân vô tội bị những chính trị gia tẩy não, đi theo họ mà không biết tương lai sẽ về đâu. Tụi phương Tây vẫn cái bản chất chọc gậy đó, một ví dụ đơn cử nhất là cái trending topic trên Twitter, nhưng keyword dù hot tới đâu thì 1,2 ngày là tụi admin sẽ gỡ ngay, nhưng khi thấy IranElection được quá xá nhiều người quan tâm, mấy cậu cứ để mặc cái luồng tin vô căn cứ này phát triển, và tôi thấy rất mừng khi tin về MJ đã xóa bỏ hẳn cái IE đó. Phương Tây bản chất luôn là vậy, thất đáng buồn với những người đã mất đi phụ kiện đi lại của mình vẫn còn ảo tưởng về đất nước Ý, Úc xa xôi …
Dân mình ghét TQ, TQ ghét dân mình, cả thế giới ghét dân mình vì đi đâu cũng thấy trộm cắp, nhập cư trái phép blah blah,… nhưng khi gặp nhau vẫn phải bắt tay, ôm hôn chứ đâu dám ném đá. Ngoại giao là vậy, ai đọc truyện của Azít Nêxin thì sẽ thấy 1 truyện cực kỳ hay về đề tài chính trị, đại loại như 2 nước ghét nhau mà vẫn phải tươi cười viết thư cho nhau, hay và rất đúng với tình hình hiện nay các bạn ạ. Tớ học tiếng TQ không phải vì mê TQ, mà đơn giản chỉ là muốn hiểu về nó, biết mình biết ta trăm trận trăm thắng, mong các bạn tìm hiểu rõ ràng về nó trước khi nói và cũng đừng nghe lời nói leo lẻo của mấy hot blogger làm mụ mị.
Hôm nay lảm nhảm hơi nhiều, viết 1 mạch rồi publish nên hổng soát lại chữ nghĩa, ẩn ý gì đâu. Đọc đâu biết vậy thôi.
Mấy hôm nay Hà Nội nóng kinh khủng. 39, 40 độ là ít. Đây có lẽ là một trong số vô vàn các nguyên nhân mà người Việt ta thích sang các nước ôn đới mà sinh sống nhỉ. Làm vài cái note ghi nhớ :
→ VTV6 càng ngày trở nên phản cảm, theo đúng những ý kiến của các CTV MIH đưa ra lần trước. Hôm trước mình coi cái “Cầu Vồng”, có nhiệm vụ tuyển MC cho cái gì đó. Mình thấy phản cảm ở chỗ : mỗi thí sinh dự thi lại đứng lên nói trước 1 ban giám khảo dưới sự giúp đỡ của 1 nhúm khán giả được mời tới. Và tấn bi hài bắt đầu như sau, có bạn khán giả tình nguyện đóng giả làm một bà cụ tay run để cho 2 bạn suýt MC kia phỏng vấn trong chương trình giả định “Vì người nghèo”, có bạn khán giả tình nguyện giả vờ nói không ra tiếng để 2 bạn suýt MC kia có cớ để nói rằng “hình như mic bị hỏng”. Hay ghê, MC cũng cần học diễn tuồng như vậy hả ?
→ Đi thi cuối kỳ ở trường mình luôn luôn là rất vui. Vui ở chỗ chẳng cần học gì cũng làm được bài. Vui ở chỗ những người học bài cũng chẳng sử dụng những gì mình học để làm bài. Hôm nay mình thi Quản trị kinh doanh như vậy đó. Cái sự học tại cái DAV này coi bộ hay ho đối với những người như mình. Được cái trời nóng.
→ Trong Home có một đoạn rất hay. Cô narrator đọc là : ” Liệu chúng ta có cần phải xây những những bức tường phá vỡ sợi dây liên kết nhân loại, chia rẽ con người với nhau và chỉ giữ hạnh phúc của riêng mình khi mà bên ngoài có quá nhiều khổ đau ?” (Must we always build walls to break the chain of human solidarity, separate peoples and protect the happiness of some from others’ misery?). Trên hình ảnh là cảnh một khúc Vạn lý trường thành bị đổ nát. Mọi người tự hiểu nhá :)
→ Hôm nay nói chuyện với em Thúy và vỡ ra một số điều tương đối khó chấp nhận ( Thúy bạn mình chứ hổng phải em Thúy vừa Bay ). Từ xưa tới nay mình luôn nghĩ mình thuộc dạng người không phải ai cũng hiểu ngay trong những lần gặp đầu tiên, và mình cũng hiểu những ấn tượng mà mọi người ‘trao’ cho mình khi đó, nhưng nhiều quá đâm lờn thuốc, giờ thì mặc kệ. Hôm nay nói chuyện làm mình có những suy nghĩ kỳ lạ ghê về cái tính cách của mình. Thấy nản ghê ta.
→ Tối nay coi lại cái kịch bản của The Dark Knight do thằng Michael Bay gửi cho WB. Công nhận mình thấy TDK may mắn là không bị cái thằng chả toàn bom nổ với bưởi nảy trong đầu này làm đạo diễn, nếu không thì hình mẫu Batman bị nó băm vằm là cái chắc. Đọc qua vài đoạn hay ho nè :
1. Bruce : We hack the Internet
Alfred : Hack the Internet ?
Bruce : Yes, hack the Internet.
General : Noone’s ever hack the Internet before.
Bruce : Well, there’s a first for everything.
General : Okay, I like it. But which one of the Internets do we hack ?
Bruce : All of them.
2. RACHEL stretches against the open hood. The camera zooms in on her naked torso. It luxuriates on her toned stomach. Up it goes. Then down. Then up again. Slowly…slowly… Now counter-clockwise,
RACHEL : Alright, let’s see what I can do.
She leans into the engine, exposing her breasts, covered in perspiration. The camera zooms in and out on them, emphatically, a number of times.
RACHEL : That should do it. Now what do you say Bruce ? Can you help the army ?
BRUCE : ( pause ) Let’s save the world.
→ TS lũ EVN. Đã tăng giá thì chớ lại còn cắt điện liên miên. Type cái này mất đúng 15 phút mà mất điện liên tục tới 5 lần.
→ Song of the day : Haunted Ocean - Waltz with Bashir soundtrack

Hôm nay 19/5, ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dịp này mình viết lách tí chữ linh tinh để ỷ niệm, kẻo nhiều bạn hooligan bảo rằng mình không yêu nước. ( À mà nói thêm vụ ngày sinh của Bác Hồ, cái này là do nghe một cô giáo nào đó trường mình nói, mình nghe cũng thấy đung đúng. Đại để là ngày 19/5 chưa chắc đã là ngày Bác sinh ra thật sự, vì ngày xưa ít ai tiết lộ ngày sinh của con mình do lo sợ bói toán biết vận của mấy ông đồ ngày xưa và sau này Bác Hồ lấy ngày thành lập Việt Minh làm ngày sinh của mình, nó có ý nghĩa sống còn bởi ngày thành lập Việt Minh là một sự kiện quan trọng trong đời Bác Hồ cũng như cho toàn dân tộc. Hehe, nói nghe chơi vầy thôi, tin hay không tùy bạn
)
Dạo này thấy nhiều bạn la lối trên báo mạng và báo in rằng giới trẻ bây giờ không dùng ngôn ngữ Việt chính gốc, dùng tiếng Anh vô tội vạ, ngôn ngữ bóp méo, thành ra là họ không có yêu cơm yêu nước gì hết trơn. Đọc cứ thấy buồn cười làm sao ấy, vì ngôn ngữ và lòng yêu nước là hai phạm trù khác biệt với nhau hoàn toàn, không thể so sánh, ai đọc những văn kiện trước đây mà Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thì sẽ thấy Người không phải là viết đúng chính tả, chữ nghĩa một trăm phần trăm, nhưng đâu có ai bảo là Người không yêu nước. ![]()
Mục đích chính của ngôn ngữ là dùng để giao tiếp và mình nghĩ dùng cái gì để người khác hiểu là được rồi. Trên Twitter, Facebook, Flickr, Tumblr… mình thấy dùng tiếng Anh, tiếng Trung để viết bài cũng chẳng có gì quá đáng, chỉ là một cách để mở rộng đối tượng đọc và cái đó theo tớ thấy thì ai cũng muốn cả. Việc chỉ sử dụng tiếng Việt chỉ nên áp dụng đối với các mạng nhỏ hay như các trang thuần việt như Yahoo 360+, bởi nếu trong cùng cộng đồng Việt chỉ biết nói tiếng Việt mà nói tiếng Anh, tiếng Tàu đôi khi cũng phản cảm. Nhắc đến dân Tàu mới nhớ, có bạn trong forum teen nào đó bảo rằng “đã đến lúc dùng từ thuần Việt 100%”, hị hị, nếu vậy thì ra đường toàn chửi nhau hết vì tớ nói luôn là từ thuần Việt nó chẳng hay lắm và không hoa mỹ bằng những từ Hán Việt mà chúng ta đang sử dụng ( và theo tính toán ở đâu đó thì chiếm hơn 80% lượng từ Việt ). Do đó có thể nói, việc đem ngôn ngữ nước khác và biến nó thành của mình là điều bình thường, quan trọng là để người hiểu người hơn, chứ đừng vì chuyện tiếng mẹ đẻ mà gây chia bé kết phái, gà cùng một mẹ cứ toàn đá nhau như vầy là không có hay ho gì.
Ngày xưa với ngày nay khác nhau bà cố, do đó không thể áp dụng chuẩn mực của thời này vào thời khác. Những người quá mộ đạo sẽ nói rằng do Người học hành nhiều nên lẫn lộn chữ cái, không biết đúng hay sai nhưng chắc là đúng
, nhưng cái quan trọng là, khi đọc những gì Người viết, ta vẫn thấy thấm thía và hiểu Người. Các bạn bây giờ học hành có điều kiện, năm sáu ngoại ngữ cùng lúc chẳng thành vấn đề, nhưng rõ ràng là trước tiên phải giỏi tiếng mẹ đẻ đã ( câu nói trong Táo quân 2007 ). “Ngôn ngữ 9x” mà các bạn thanh niên đang sử dụng ngày nay rất chương tai gai mắt, nhưng đành chịu vì nó trở thành xu hướng văn hóa của giới teen rồi và nếu bạn không phải là teen mà đọc những dòng ấy, thì nên ignore để tránh hỏng mắt hay nổ đầu. Và cứ dần dần như vậy, chúng ta sẽ phân thành rất nhiều nhóm, nhóm xì tin, nhóm thuần Việt, nhóm thuần Anh, nhóm thuần Tàu, nhóm thuần Hàn, nhóm thuần Nhật, nhóm sao-cũng-được, nhóm trí-thức-và-biết-phân-biệt… giống như những gì trong phim “Mean Girls” nói tới, và khi đó, những ai lạc lõng, không hiểu gì thì sẽ phải vô WC ăn KFC
. Một đất nước dân chủ, tự do ngôn luận chẳng phải như vầy sao ?
Ngôn ngữ cũng là văn hóa, một nền văn hóa thì luôn đa dạng như ngôn ngữ và ngược lại. Nhưng tôi vẫn thấy lạ lẫm khi có những comment đại loại như “em bị thích cái hình này rồi !” và khi ấy tôi lại tự nhủ phải chăng khi mình design ra một bức hình thì luôn áp đặt người khác phải thích nó, hay phải chăng những bạn đó thích làm nô lệ cho chính những gì mình phát ngôn ? Mình già rồi
và có lẽ không theo kịp ngôn ngữ thời đại, nghe nói rằng phải thường xuyên đi cafe hay ăn đồ ăn nhanh thì mới hiểu được khẩu ngữ của giới trẻ, nhưng chịu thôi, mình bỏ cafe rồi, và cũng ngại đồ ăn nhanh vì nó ảnh hưởng tới tim mạch, thế là mình đành mất đi một số lượng từ kha khá từ những cậu ấm cô chiêu bây giờ. Tiếc nhưng cũng không tiếc. Mình vẫn có lượng ngôn ngữ của mình và mình vẫn có những người nghe và hiểu mình nói gì, mình không thể nói cho tất cả mọi người đều hiểu mà chỉ muốn có một lượng người đọc lớn hơn, mình thấy khá khó chịu với ngôn ngữ 9x bây giờ, nhưng mình cũng chẳng thể áp đặt và bảo họ nên nói thế này nên nói thế nọ, bởi vì chắc gì những chuẩn mực mà bạn đưa ra đã là hoàn mỹ.
Một blogger nào đó đã đưa ra một ví dụ sinh động. Trên một vài mạng xã hội, người Việt giao tiếp với nhau bằng tiếng Anh, còn người TBN giao tiếp với nhau bằng tiếng TBN. Tớ thấy buồn cười trước những kiểu chụp mũ như vậy, và nó làm mình nghĩ rằng hình như blogger đó luôn nói tiếng Việt với những người Việt nói tiếng Anh và những người TBN nói tiếng TBN vậy. Thay vì chỉ trích, sao blogger đó không nghĩ thoáng ra rằng phải chăng những bạn Việt Nam kia tự tin với ngoại ngữ của mình & sẵn sàng trau dồi mọi lúc, không như những bạn chỉ biết nói tiếng thuần Tây Ban Nha kia. Nếu bạn thấy nhóm người Việt đó không hợp, hãy đi tìm một nhóm khác, cư dân thế giới đang tăng lên, vậy mà có nhiều bạn lại muốn gia tăng khoảng cách với những người hàng xóm vì cho rằng họ không nói tiếng của mình.
Mình thì sao à, mình nói tiếng Việt ( có kèm Hán Việt ) với người Việt, nói tiếng Anh với người Anh, nói tiếng Tàu với người Tàu và nói bằng body language với bất cứ ai. Và có một điều mà đến bây giờ mình luôn cảm thấy tự hào, đó là mình không biết nói bậy bởi vì mình sẽ cảm thấy ngại khi nói ra, và khi chẳng may nghe ai đó chửi bậy nơi công cộng, thường thì mình sẽ là người ngượng hơn người chửi bậy đó. Vầy tóm lại là, từ ý thức và nhận thức mà ra hết nhỉ ![]()
P.S: Đôi lúc tớ tự hỏi bây giờ Mỹ hay Trung Quốc mà đánh mình một trận nữa thì chúng ta có lại thắng không nhỉ ? Với sự chia rẽ dân tộc vì ngôn ngữ và tôn giáo, sự suy giảm ý thức xã hội vì games online như hiện nay, thì một cú hatrick dường như là điều không tưởng
.

[ Cảnh báo kỳ lạ: Trong review này có spoiler phim “Into the Wild” ]
Kỷ niệm ngày đất nước hoàn toàn độc lập 30/4, hôm qua mình đã đi coi phim “Đừng đốt” để ủng hộ điện ảnh nước nhà. Đây là lần thứ 2 mình coi phim Việt Nam ở rạp, cái vụ kia thì nản chả buồn nói, cái này vụ coi ra cũng khá hơn. Bộ phim nói về bác sĩ-liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và các con người có liên quan tới cuốn nhật ký của chị, thực ra trước khi đi coi phim này mình nghĩ phim này nó cũng phải dở lắm, nhưng khi coi xong thì thấy không tới nỗi tệ như mình nghĩ ban đầu. À và mình cũng nói luôn là mình chưa đọc cuốn nhật ký ấy, những gì viết ra đây chỉ thuần điện ảnh và cảm xúc thôi.
Nếu mình nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên thể loại biopic lên phim chiếu rạp ở nước ta. Về hiệu ứng thì không cần bàn, Đặng Thùy Trâm tới giờ vẫn là cái tên được nhắc tới nhiều nhất trong các ví dụ về các anh hùng thời chiến, surpass cả anh Thạc, người tạo ra trào lưu sách chiến tranh này, còn về mặt nghệ thuật thì theo tớ cũng có mấy cái đáng phải bàn. Biopic tức là phim dựa trên các nhân vật có thật, thường là sẽ có dòng based on true story trên poster với cả trailer đó, nhưng trong “Đừng Đốt” thì không thấy gì trên poster cả, nhân vật đã quá nổi tiếng, hổng cần dòng ý, giống như cái vụ poster phim “King Kong” năm 2005 chả thèm đưa tên phim lên ấy, nhìn vô cái mặt ấy là nhận ra ngay Vua Kong rồi. Phim này có cái trailer không xứng đáng gọi là trailer, coi xong mà mình muốn vô FaFilm Việt Nam làm trailer hộ quá ^^, cái poster chính làm cẩu thả, blend còn bị lỗi, khâu PR không tốt mặc dù đã lên hẳn Thời Sự gần nửa tháng trước, thậm chí có người còn không biết phim này nói về cái gì khi mua vé. Theo cảm nhận sơ bộ của tớ thì chỉ có ai đã từng trải qua thời kỳ chiến tranh như vậy thì mới thấu hiểu hết cái ý nghĩa của câu chuyện trong phim, những người trẻ như mình đến xem không phải là để hồi tưởng mà chỉ là cố gắng trải nghiệm những hy sinh của thời kỳ trước.
Nội dung phim tương đối đơn giản và không làm người xem quá bất ngờ. Những phút đầu tiên trôi qua khá nhanh, mô tả lại cuộc sống hàng ngày của một bệnh xá, đoạn này diễn ra gấp, hành động nhanh mạnh, cảnh quay gấp gáp và kết thúc bằng hình ảnh lá cây lao xao để xoa dịu sự dồn dập của khung cảnh trước, nhưng nhanh quá thành ra chẳng gây ấn tượng gì cả. Phim chủ yếu là quay trung cảnh, nhưng phân phối khá hợp lý các đại cảnh và cận cảnh, như là đoạn Thùy Trâm chạy trở lại trạm xá hay đoạn trên cánh đồng. Tuy nhiên tớ không thích cái đoạn tả hình ảnh con bướm lúc ở nhà Thùy Trâm tại Hà Nội - một hình ảnh ẩn dụ về người con gái Thùy Trâm, theo tớ thì nên focus vào khuôn mặt bà mẹ trước rồi mới focus tới con bướm, để rồi cảnh cuối cùng là con bướm bay lên, chứ không nên làm ngược lại như trong phim vì nó tạo ra sự ngắt quãng không đáng có trong tâm lý bà mẹ. Hiện thực chiến tranh, giấc mơ hòa bình, những cảm xúc hai bên bờ chiến tuyến Việt - Mỹ, nỗi day dứt không thể xóa nhòa, tình mẫu tử… tất cả đều được thể hiện tương đối rõ trong bộ phim. Mình chỉ hơi tiếc là một số vấn đề chưa được giải quyết triệt để hay nói chính xác hơn thì là chưa được đẩy lên cao trào, nhất là tình mẫu tử, phụ tử mà theo mình thì nên có một vị trí xứng đáng hơn. Nhân vật Huân, người có khuôn mặt vô cảm khi nói “Don’t burn it, there’s fire in it already” có cái dở diễn quá tệ và ít đất diễn, nhưng cũng có cái hay là thể hiện rõ cái tinh thần “chiến tranh tàn khốc, không chừa một ai” của Thùy Trâm. Các cảnh khói lửa chiến tranh được thực hiện tương đối tốt, làm khán giả rất phấn chấn, những đoạn giặc càn cũng rất khá, nhưng không có đột phá vì đã nhìn thấy nhiều lần trong các phim khác. Và như thường lệ, có nhiều câu hội thoại quá thừa, nhất là đoạn cuối của bà mẹ và cô em gái Thùy Trâm, thậm chí là nhiều câu thoại sách vở và ít thực tế. Nói về diễn xuất thì không biết nói sao, bạn Minh Hương xinh xắn diễn chưa đạt lắm, nhất là cảnh tiễn 2 chị đi liên lạc, cảnh trời mưa ngồi viết thư hay đoạn hứa đưa lá thư trở về với mẹ một người lính quá cố, hừm, nhưng mình lại thích cái đoạn Thùy Trâm nhìn lên bầu trời ở cuối phim, trên khuôn mặt thể hiện sự thanh thản đến lạ kỳ. Vai diễn bà mẹ lúc già là vai diễn mình thấy khá nhất trong cả phim, tớ đặc biệt thích cái đoạn bà tập dưỡng sinh trong tiếng đọc thư của cô em Thùy Trâm, khuôn mặt bà u sầu nhưng vẫn cứng cỏi, dù phải trải qua nỗi xúc đồng quá lớn đã dồn nén hơn hai chục năm nay.

Phần âm thanh, lồng tiếng trong phim rất khá, nếu so sánh với một số phim Việt tớ đã coi ( ở nhà ) thì nó cao hơn một bậc. Giọng của bác sĩ Thùy Trâm nghe lúc đầu không thích lắm, vì nó drama và “tiểu tư sản”, nhưng có lẽ càng về sau càng quen nên tớ không còn cái ác cảm ấy nữa, có lẽ do Minh Hương diễn lần đầu nên cách nói vẫn mang phong cách sân khấu, còn các nhân vật khác trong phim lồng tiếng tương đối ổn, riêng giọng lơ lớ tiếng Anh của anh Huân & chị Mai thì có lẽ sẽ ít người mê, nhưng tớ thấy vậy mới là đúng, thời xưa Ngụy đâu có được học hết lớp 12, lên Đại Học học tiếng Anh, lên Youtube nghe người ta nói đâu, dạy vài ba tháng là ra chiến trường, biết nói vậy đã là quá giỏi. Phim không sử dụng nhạc đỏ, nhạc kháng chiến như mình tưởng mà chủ yếu là dùng nhạc không lời, mà đã thế lại còn khá hay, bây giờ tớ lại mong họ share đâu đó cái theme song để mình có thể nghe dần, tuy nhiên tớ vẫn nghĩ nên có âm thanh của tiếng violon hay piano thì sẽ lãng mạn hơn, càng tuyệt hơn nữa nếu có tiếng guitar nhẹ nhàng, vì trong phim thấy Trâm gẩy đàn mà chả có tiếng nào. Hiệu ứng âm thanh xử lý cũng khá tốt, nhất là ở khúc cuối phim, chưa kể đến cái ý nghĩa của bài hát “Bài ca hy vọng” thì cái giọng hát du dương của Thùy Trâm cũng đã tạo được ấn tượng lớn cho phần âm thanh phim.
Bình luận một chút về trường đoạn cuối phim. Thứ nhất là tớ thấy biên tập đoạn này chưa ổn, những footage nên để tất cả vô cuối cùng, không nên có footage chèn ngang vô phim, hơn nữa, nếu để bài hát của Văn Ký vang lên khi hết phim và kéo dài cho tới những dòng credit thì mình thấy sẽ làm người xem xúc động hơn nữa. Cái chết của Thùy Trâm không hiểu là fiction hay non-fiction, nếu thật thì không sao, nhưng nếu là theo kịch bản thì e là nó hơi đẹp, trái với dòng tâm sự “cái chết đến dễ hơn một bữa cơm” mà Thùy Trâm viết trước đó, nhưng đúng là diễn viên chính thì nếu chết cũng phải có một cái chết đẹp đẹp một chút, kiểu như Otta Benga trong The Fall ý, chứ đừng kiểu như Milk. Nếu ai coi “Into the Wild” rồi thì sẽ thấy cái chết này giống y chang trong đó luôn, cũng là cảnh diễn viên chính ngước mặt lên bầu trời, có tiếng tim đập thình thịch và trong đầu suy nghĩ về gia đình. Không biết cảnh nào xúc động hơn, trong Into the Wild thì khuôn mặt Chris được soi rọi bằng ánh sáng từ bầu trời trong tưởng tượng còn trong “Đừng đốt” thì khuôn mặt Thùy Trâm được thứ ánh sáng chiếu len lỏi trong rừng cùng với màu xanh của thiên nhiên bao bọc, theo tớ thì cảnh này cũng đã tạo ra cảm xúc cần thiết cho khán giả và tớ quan sát thấy mọi người lặng đi khi nhìn khung cảnh này.
Đoạn Thùy Trâm đạp xe là một trong những cảnh quay hay và theo mình thì là cảnh duy nhất được chăm chút toàn diện, từ ý tưởng, trang phục, ánh sáng, âm thanh, hình ảnh, tất cả đều rất trau truốt để cố gắng tạo một cảm giác xúc động cho người xem. Mình thấy cảnh này rất tuyệt, việc lồng bài hát “Bài ca hy vọng” của Nguyễn Văn Ký cùng giọng ca trong trẻo của cô bác sĩ trẻ Hà Nội đã gây ra tâm trạng xúc động đối với nhiều người, hình ảnh thanh bình của đoạn đạp xe này mang ý nghĩa về một ước mơ hòa bình của một cô gái trẻ đã không thể mơ ước được nữa, tạo ấn tượng đẹp hơn so với cả đoạn “tiếng hát không át được tiếng bom” mà Trâm cũng hát trước đó. Có người nói coi phim này xúc động, nhưng tớ xem thì không thấy phim này quá mức xúc động, như tớ đã nói lúc đầu, những ai đã từng trải qua thời kỳ này thì mới hiểu hết cái ý của nó, mới thấm thía được cái ước mơ được trở về nhà và nói một câu “Con yêu mẹ” nó cao quý nhường nào. Đoạn người lính Mỹ trẻ hát jazz bị bắn thể hiện rất rõ cái ý này, tiếc là việc cắt đoạn quá nhanh, thành ra tạo cảm giác nó thừa thừa, tiếc cho cái câu nói “Nếu tôi ngã xuống, hãy nói với mẹ tôi rằng tôi yêu bà”, ai đi tham gia chiến tranh mà chẳng có cái tâm niệm này, do đó những người tham gia chiến tranh đương nhiên là những người thấu hiểu được cái cảm xúc trong từng đoạn.

Phim này nếu nói chính xác hơn thi là nói về cuốn nhật ký của Thùy Trâm, chứ không chỉ tả riêng cuộc đời của Thùy Trâm. Mình thấy kịch bản như vầy sẽ hay hơn, bởi nếu chỉ mô tả cuộc đời, công việc, chuyện tình yêu của Thùy Trâm thì sẽ ( nói thẳng là ) vô cùng nhàm chán, bộ phim chỉ khía vào những khoảnh khắc đẹp nhất và những tâm trạng cao quý của cô để đưa vào bộ phim, đồng thời đưa thêm các tuyến nhân vật phụ để tôn thêm nhân vật chính, do đó có thể nói phim này có cách thể hiện tương đối nhiều chiều, ở cả 2 quốc gia. Do đó, cái tên “Đừng đốt” nghe rất khó chịu nhưng cũng nhắm tới cái đối tượng chính là cuốn nhật ký, nơi cất giữ những xúc cảm tuổi trẻ, những thông điệp hòa bình và tình yêu thương của cô bác sĩ trẻ, mang ý nghĩa rằng đứng đốt đi những hy vọng hòa bình của bất cứ ai, khói và tro của nó có thể sẽ ám ảnh bạn suốt đời. Có thể ý nghĩa của nó hay là vậy, thế nhưng dù gì thì gì tớ vẫn thấy cái tên “Đêm qua tôi mơ thấy hòa bình” ( Last night I dreamed of peace ) hay hơn rất rất nhiều, hơi tiếc một chút về cái tên.
Chưa thấy ai review phim này dở ( hay là không dám nhở
) dù nó cũng có cái dở, nhưng theo tớ thấy nó không quá dở mà vẫn có thể tạo một ấn tượng gì đó cho tất cả người xem và tớ thấy là khá rôi. Mấy phim Cánh Diều Vàng chưa thấy ngo ngoe gì ở rạp Việt, chắc ngửi thấy mùi thất bại rồi nên thôi, còn phim này thì tớ thấy hôm qua người coi rạp khá đông, nhưng chủ yếu là người đã cao tuổi và thậm chí trong đó có cả người chưa từng đi coi phim bao giờ ! ( sure 100%
) Nói vậy đủ hiểu ảnh hưởng của cái tên ra sao rồi nhá.





